Ảnh: cố TT VVK, bên nguyên CTN TTS và tác giả TVT
Nhìn lại đời mình...
Trang blog này nhằm lưu lại những bài viết của chính tác giả hoặc của những tác giả khác đã viết và công bố trên các ấn phẩm chính thức, trên phương tiện truyền thông đại chúng, và trên mạng Internet, về những vấn đề Kinh Tế, Văn hoá, Xã hội, Y tế & Giáo dục đang cần tìm hiểu...lúc tuổi già. Không biết nói gì hơn, ngoài lời được xin phép và trân trọng cám ơn các bạn có bài đăng lại trên Blog này.
Thứ Tư, 16 tháng 9, 2026
Sáu Dân – Cái giá của người cầm đèn chạy trước ô tô
Thứ Hai, 14 tháng 9, 2026
“Détail d'un fort chinois couvrant la route de Bac-Ninh” (Chi tiết một đồn lũy Trung Hoa khống chế/bảo vệ con đường đi Bắc Ninh.) Bảo tàng George Eastman cũng xác nhận ảnh này thuộc bộ ảnh Hocquard, niên đại 1884–1885.
“Tại sao năm 1884 lại có quân Thanh ở Bắc Ninh – tức ngay giữa miền Bắc Việt Nam?” Câu chuyện phía sau khá quan trọng, vì đây chính là một phần của cuộc đối đầu Pháp–Thanh dẫn tới Chiến tranh Pháp–Thanh 1884–1885.
1.
Trước hết, chú thích bức ảnh là có cơ sở
Đây là ảnh của bác sĩ quân y Pháp Charles-Édouard
Hocquard, trong bộ ảnh Le Tonkin – Vues photographiques, chụp trong
khoảng 1884–1885.
Chú thích nguyên văn:
“Détail d'un fort chinois couvrant
la route de Bac-Ninh”
nghĩa là:
“Chi tiết một đồn lũy Trung Hoa
khống chế/bảo vệ con đường đi Bắc Ninh.”
Bảo tàng George Eastman cũng xác
nhận ảnh này thuộc bộ ảnh Hocquard, niên đại 1884–1885.
Vì vậy, đây không phải là một đồn
quân Nguyễn thông thường, mà người Pháp lúc đó xác định là công sự của lực
lượng Trung Hoa.
2.
Nhưng tại sao quân Thanh lại vào Bắc Kỳ?
Điểm mấu chốt nằm ở quan hệ Việt
Nam – Trung Quốc thời Nguyễn.
Trong thế kỷ XIX, triều Nguyễn vẫn
nằm trong hệ thống triều cống của nhà Thanh. Khi Pháp bắt đầu mở rộng
quân sự ở Bắc Kỳ, triều đình Huế đã nhiều lần cầu viện nhà Thanh.
Đồng thời, Bắc Kinh coi việc Pháp
chiếm Bắc Kỳ là một vấn đề an ninh ngay sát biên giới phía nam của Trung Quốc.
Đặc biệt sau khi Pháp đánh chiếm Hà
Nội năm 1882, rồi mở rộng hoạt động quân sự, nhà Thanh bắt đầu đưa quân
xuống Bắc Kỳ.
Một tài liệu nghiên cứu về cuộc
chiến ghi nhận rằng vì Việt Nam vẫn được Trung Quốc xem là một nước chư
hầu/triều cống, những thắng lợi của Pháp ở Bắc Kỳ khiến nhà Thanh lo ngại
Pháp sẽ áp sát biên giới phía nam Trung Quốc.
3.
Bắc Ninh năm 1884 thực sự có khoảng 20.000 quân Thanh
Đây là chi tiết rất đáng chú ý.
Đầu năm 1884, quân Pháp chuẩn
bị đánh Bắc Ninh. Khi ấy Bắc Ninh không chỉ có quân Nguyễn.
Quân Quảng Tây của nhà Thanh đã đóng tại khu vực này với khoảng 20.000 quân, dưới
quyền Tổng đốc Quảng Tây Từ Diên Húc (徐延旭); ông này đóng tại Lạng Sơn và giao
việc chỉ huy trực tiếp ở Bắc Ninh cho các tướng dưới quyền.
Quân Thanh bố trí:
- một bộ phận dọc đường cái quan phía tây nam Bắc
Ninh;
- một bộ phận ở Trung Sơn – Đáp Cầu;
- xây dựng nhiều công sự, đồn lũy, trận địa pháo;
- phối hợp với lực lượng Cờ Đen của Lưu Vĩnh Phúc.
Có nguồn nghiên cứu ghi nhận Bắc
Ninh lúc ấy là một căn cứ lớn của quân Thanh, với khoảng 20.000 quân.
Vì vậy bức ảnh ông đưa lên hoàn toàn
phù hợp với bối cảnh quân sự lúc đó.
4. Và đây chính là nguyên nhân dẫn đến trận Bắc Ninh
1884
Pháp không chấp nhận việc quân Thanh
hiện diện ở Bắc Kỳ.
Sau khi chiếm Sơn Tây cuối năm 1883,
quân Pháp tiếp tục tiến về Bắc Ninh.
6–24/3/1884: Chiến dịch Bắc Ninh.
Quân Pháp khoảng 10.000–11.000
người tiến đánh lực lượng Thanh khoảng 20.000 quân, cộng với một số
lực lượng Cờ Đen.
Ngày 12/3/1884, Bắc Ninh thất
thủ.
Quân Thanh rút chạy và bỏ lại nhiều
vũ khí, trong đó có cả pháo Krupp mới.
Điều đặc biệt là sau thất bại này,
Pháp tiếp tục tiến lên và chiếm thêm Hưng Hóa, Thái Nguyên...
5.
Có một điều rất thú vị: lúc ấy Pháp và Thanh chưa chính thức tuyên chiến
Đây là chỗ lịch sử khá phức tạp.
Năm 1884, tình trạng lúc đầu là một
kiểu “chiến tranh không tuyên chiến”.
Sau trận Bắc Ninh, hai bên còn cố
gắng thương lượng.
Ngày 11/5/1884, Pháp và Trung
Quốc ký Hiệp ước Thiên Tân, theo đó Trung Quốc đồng ý rút quân khỏi Bắc
Kỳ và thừa nhận sự bảo hộ của Pháp đối với Việt Nam.
Nhưng việc rút quân không diễn ra
suôn sẻ.
Ngày 23/6/1884, quân Pháp và
quân Thanh đụng độ tại Bắc Lệ (Bắc Lệ/Bắc Lệ, Lạng Sơn).
Sau đó quan hệ hai nước hoàn toàn đổ
vỡ.
Đến tháng 8/1884, chiến tranh
Pháp–Thanh chính thức bùng nổ.
6. Vì vậy, cần hiểu “quân Thanh ở Bắc Ninh” như thế
nào?
Không nên hiểu đơn giản rằng:
“Nhà Thanh sang chiếm Bắc Việt Nam.”
Mà chính xác hơn là:
Trong bối cảnh triều Nguyễn vẫn
thuộc hệ thống triều cống của nhà Thanh, khi Pháp dùng quân sự mở rộng quyền
kiểm soát Bắc Kỳ, nhà Thanh đưa quân sang hỗ trợ phía Việt Nam và đồng thời bảo
vệ lợi ích, an ninh của chính Trung Quốc ở biên giới phía nam.
Nhưng trên thực tế, quân Thanh đã
trực tiếp tham chiến chống quân Pháp trên đất Bắc Kỳ.
Vì vậy trong các tài liệu Pháp người
ta thấy những cụm từ như:
- troupes chinoises
– quân Trung Hoa;
- armée du Kouang-Si
– quân Quảng Tây;
- fort chinois
– đồn/lũy Trung Hoa;
- soldats réguliers chinois – binh lính chính quy Trung Hoa.
Bộ ảnh của Hocquard thậm chí còn có
cả ảnh ghi “Soldats réguliers chinois” – binh lính chính quy Trung Hoa, “Fort
chinois à Hong-Hoa”, “Fort chinois à Dong-Son”, và “Détail d'un
fort chinois couvrant la route de Bac-Ninh”.
Một
chi tiết rất đáng chú ý về chính bức ảnh ông gửi
Dòng chữ dưới ảnh là “Bac-Vinh”
hay “Bac-Ninh”?
Tôi kiểm tra bản gốc của bộ ảnh
Hocquard thì xác nhận là:
“…couvrant la route de Bac-Ninh”
tức đường đi Bắc Ninh, không
phải Bắc Vinh.
Cho nên nếu ông định đăng bức ảnh
này lên Facebook, tôi đề nghị sửa chú thích thành:
Đồn lũy của quân Thanh khống chế
đường đi Bắc Ninh, 1884.
Ảnh của bác sĩ quân y Pháp Charles-Édouard Hocquard.
Vì sao quân Thanh lại có mặt ở Bắc
Kỳ?
Năm 1884, khi Pháp tiến hành chiến dịch đánh Bắc Ninh, khoảng 20.000 quân Quảng
Tây của nhà Thanh đã hiện diện tại Bắc Kỳ, cùng lực lượng Cờ Đen chống quân
Pháp. Bắc Ninh trở thành một trong những chiến trường quan trọng của cuộc đối
đầu Pháp–Thanh, ngay trước khi Chiến tranh Pháp–Thanh 1884–1885 chính thức bùng
nổ.
'Cú sốc' của cựu hiệu trưởng đại học ngày đầu vào Sài Gòn
"Sự phát triển của TP sau này do chính những công dân được sinh ra ở đây, những công dân chọn nơi này để làm việc và sinh sống quyết định".

Năm 1978, khi vừa tốt nghiệp ĐH Sư phạm Hà Nội, ông Nguyễn Kim Hồng được Bộ GD-ĐT phân công vào trường ĐH Sư phạm TP.HCM công tác.
“Cảm giác đầu tiên là rất lạ, mà nói thật là cú sốc. Tôi không nghĩ là Sài Gòn lại lớn và đẹp đến như vậy.
Khi vào làm việc, sự khác biệt đầu tiên mà tôi thấy là cơ sở vật chất. Ở Hà Nội, nơi tôi học, phòng thực hành địa chất nhỏ và ít mẫu vật hơn nhiều so với tại ĐH Sư phạm TP.HCM. Giảng đường với các camera truyền hình ảnh trực tiếp với tôi cũng là điều chưa có ở miền Bắc thời điểm đó”, PGS.TS Hồng nói.
![]() |
| PGS.TS Nguyễn Kim Hồng |
Theo thầy Hồng, hình ảnh ấn tượng đầu tiên là sinh viên nữ mặc áo dài đi học, điều chỉ được thấy ở các hội diễn văn nghệ của sinh viên miền Bắc.
"Sinh viên Sài Gòn rất lễ phép. Đa phần sinh viên Sài Gòn thời điểm đó đều xưng con với tôi, mặc dù tôi chỉ hơn họ 3-4 tuổi thôi. Việc khoanh tay để chào khách, chào thầy, cô ở miền Bắc được coi là hiếm nhưng ở Sài Gòn lại như một điều tất nhiên. Tôi cảm giác nhà trường và các gia đình Nam Bộ chú ý nhiều hơn đến việc dạy lễ cho con em mình”, PGS.TS Hồng nói.
![]() |
| Nữ sinh Sài Gòn trong tà áo dài. Ảnh: Bill Mullin |
Theo vị nguyên hiệu trưởng, nguyên nhân, có thể do miền Bắc tuy có thời gian dài chịu ảnh hưởng của lễ giáo phong kiến nhưng sau năm 1954, sự thay đổi lại quá nhanh chóng khiến những lễ giáo lẽ ra cần được duy trì lại bị mai một, trong khi ở miền Nam vẫn giữ được.
Nói về đồng nghiệp, thầy Hồng cho hay, phần lớn trí thức ở Sài Gòn trước năm 1975 mà ông gặp đều được đào tạo hoặc tu nghiệp ở Anh, Mỹ, Pháp... nói chung là ở các nước phát triển.
“Trong lĩnh vực khoa học xã hội, theo tôi những giảng viên trước 1975 ở miền Nam được đào tạo tốt hơn. Trừ một số giảng viên từ các trường đại học ở miền Bắc tăng cường cho các đại học phía Nam có trình độ phó tiến sĩ, tiến sĩ khoa học, còn lại phần lớn là sinh viên vừa tốt nghiệp đại học.
Những trí thức còn ở lại khi đó thường ít nói về quan điểm riêng, đặc biệt là vấn đề chính trị. Có tình trạng thâm hụt khá lớn trong giới trí trức khoa học xã hội có trình độ cao ở miền Nam lúc đó khi nhiều người đã rời bỏ đất nước”, thầy Hồng nhớ lại.
Xách 20kg gạo trong vali bị “bắt”
Theo thầy Hồng, cuộc sống tầng lớp trí thức khi mới bước chân vào Sài Gòn rất khó khăn. Sinh viên mới ra trường chỉ hưởng 85% của bậc một (64 đồng/tháng), phải sống rất tằn tiện, nghỉ hè không có tiền về quê, cũng chẳng đủ tiền mua tài liệu, sách vở.
Những năm ấy, giảng viên phải đi trồng củ mì, tăng gia sản xuất ở Bình Phước. Ngày Tết, cán bộ công đoàn trường phải lặn lội xuống miền Tây mua gạo thơm, nếp, thịt heo, dưa hấu…cho cán bộ ăn Tết. Việc mua lương thực và thực phẩm không giản đơn vì chính sách “ngăn sông, cấm chợ”.
Nhiều trí thức ở miền Nam lúc đó còn phải bán cả đồ dùng trong gia đình như chén, đĩa... để có thể đảm bảo cuộc sống hàng ngày.
![]() |
| Thầy Hồng kể lại những câu chuyện ngay khi mới đặt chân vào miền Nam |
“Còn nhớ có lần đi xuống dạy ở Cà Mau, tôi đã dùng toàn bộ tiền mời giảng và lương để mua gạo thơm và nếp, bỏ vào vali mang về ăn Tết. Giữa đường về thì bị quản lý thị trường kiểm tra, bắt lại. May tôi là giáo viên lại có có công lệnh đi dạy nên họ thông cảm mà cho qua. Thế là có một cái Tết có gạo trắng, nếp thơm”, thầy Hồng nhớ lại.
Về cuộc sống hàng ngày, thầy Hồng kể, điều ông thích nhất là con người Nam Bộ không can thiệp vào chuyện cá nhân. Họ không đưa chuyện cá nhân, cuộc sống mưu sinh vào công việc, chính trị...đó là điểm rất khác đối với người miền Bắc.
"Tôi cho rằng trước năm 1975, họ đã được dạy về những giá trị cá nhân của con người nên không bao giờ để chuyện này xen vào công việc, vào đời sống chính trị. Đó là những điểm văn hóa rất khác với người miền Bắc”, lời thầy Hồng.
![]() |
| Trường ĐH Sư phạm TP.HCM xưa. Ảnh: Tư liệu |
Thầy Hồng cho rằng, những năm đầu sau khi đất nước thống nhất, những sinh viên ưu tú, nhiệt huyết đã được chọn, bù lấp cho khoảng trống thiếu giáo viên. Đội ngũ trí thức miền Bắc nói chung và giáo viên nói riêng đã làm “tròn vai” tại thời điểm đó. Sau này, cùng đội ngũ trí thức ở lại khi đó góp phần làm cho thành phố vượt khó và phát triển như hiện nay.
“Cũng giống như các địa phương khác, đội ngũ tri thức luôn có những đóng góp lớn vào sự phát triển kinh tế, xã hội. Họ có những đóng góp thiết thực tại thời điểm đó.
Tuy nhiên, sự phát triển của thành phố sau này do chính những công dân được sinh ra ở đây, những công dân chọn nơi này để làm việc và sinh sống quyết định. Chính họ mỗi ngày làm cho TP trở nên đáng sống hơn”, PGS.TS Nguyễn Kim Hồng nói.
Chuyện với một nhà tư sản Sài Gòn như tôi biết
Khác với tất cả những gì tôi đã hình dung một nhà tư sản được mô tả bóc lột, quan cách, ăn chơi, Lê Hoàng trước mặt tôi là một người hiểu biết, lịch lãm, nhân từ và phóng khoáng.

Ngày 30/4/1975, Sư đoàn 5 tiến vào giải phóng Long An và quân quản Sài Gòn. Một tháng sau, chúng tôi lại hành quân về đứng chân ở căn cứ Bến Kéo (Tây Ninh) khi biên giới Việt Nam và Campuchia đang biến động.
Để chuẩn bị cho Đại hội thi đua Sư đoàn vào cuối năm 1975, tôi được Ban tuyên huấn sư đoàn phân công trở lại Sài Gòn in tập sách “Dũng sỹ đường 4” nói về những chiến công của Sư đoàn trong chiến dịch Hồ Chí Minh, làm nhiệm vụ cắt đứt đường 4, cô lập miền Tây, tiến vào giải phóng Sài Gòn.
Tôi được Ban quản lý in ấn TP.HCM lựa chọn và giới thiệu đến in sách tại nhà in Khắc Hạnh số 318 đường Trần Quý Cáp (nay là đường Võ Văn Tần), quận 3, TP.HCM.
![]() |
| Tác giả Lê Doãn Hợp (hàng đứng, thứ hai từ phải sang) và đồng đội trước giờ tiến vào Sài Gòn. Ảnh do tác giả cung cấp |
Tại đây, tôi được tiếp cận và làm việc nhiều với nhà tư sản trẻ Lê Hoàng. Khác với tất cả những gì tôi đã hình dung về một nhà tư sản qua sách báo và thông tin truyền miệng là bóc lột, quan cách, ăn chơi… Lê Hoàng trước mặt tôi là một con người hiểu biết, lịch lãm, nhân từ và phóng khoáng.
Là một cán bộ tuyên huấn, tôi say sưa định hướng cho anh về CNXH và CNCS trong tương lai của Việt Nam. Anh nghe rất chăm chú, tiếp thu chứ không bình luận.
Tôi cứ nghĩ là anh đã ngấm dần những nguyên lý cơ bản nhất của chủ nghĩa Mác Lênin. Sau hơn 2 tuần in sách, khi sắp chia tay để trở về đơn vị, anh mời tôi lên Lái Thiêu (Bình Dương - Thủ Dầu Một) xem trang trại cây ăn quả khoảng 10ha của anh.
Có 7 công nhân vun trồng chăm sóc. Ngồi ở tầng 2, tòa nhà 3 tầng nằm giữa một rừng cây ăn quả, anh tâm sự với tôi nhiều điều thú vị, mà đã có lần tôi đem ra phát biểu tại kỳ họp thứ 5 BCH TƯ Đảng khóa 9.
Lê Hoàng trầm tư nói: Bức tranh về CNXH và CNCS mà anh Hai (Lê Hoàng gọi tôi là anh Hai vì biết tôi là con đầu của gia đình) đã nói với tôi là một bức tranh rất đẹp, nhưng trở thành hiện thực thì không dễ. Vì hơn nửa năm sau ngày giải phóng, nền kinh tế Sài Gòn cứ sa sút mãi, chưa có điểm dừng. Đặc biệt những người giỏi, người giàu đang ngấm ngầm rủ nhau vượt biên.
Một dân tộc mà người giàu không yên ổn làm ăn, tìm cách trốn chạy ra nước ngoài thì đất nước khó thịnh, dễ suy. Chế độ của anh Hai có thể trẻ em đỡ hư hơn, người già được quan tâm hơn, nhưng làm giàu trước mắt khó hơn. Vì thế nguồn lực để đóng góp cho Nhà nước và giúp người nghèo sẽ hạn hẹp hơn.
3 dấu ấn
Nửa tháng làm việc và quen biết Lê Hoàng, tôi còn có thêm 3 dấu ấn khó quên:
Một hôm tôi đang ăn sáng, thấy anh gọi một công nhân trong số hơn 70 công nhân trong nhà máy mà anh quản lý đến gặp và nói: Hôm nay là ngày giỗ cụ thân sinh của chú, tôi cho chú nghỉ một ngày để lo hương khói cho cụ, tôi có chuẩn bị một ít trái cây và chai rượu, nhờ chú đặt lên bàn thờ kính viếng cụ.
Người công nhân cảm động nhận quà, cúi gập người xuống cảm ơn cả anh và tôi. Tôi cảm động về hành vi đẹp của một ông chủ đối với người giúp việc.
Một kỷ niệm nữa là ngày 16/3/1976, tôi được về Bắc nghỉ phép sau gần 9 năm xa nhà. Chúng tôi chờ lịch bố trí xe ở trạm quân chính điều phối T67 (nay là nhà khách Quân khu 7). Chờ 2 ngày vẫn chưa có xe để đi, dù đã sắp xếp xong đội hình quân nhân cho từng xe một.
Sang ngày thứ 3, tôi tranh thủ đến thăm Lê Hoàng, hai anh em trò chuyện rồi ăn trưa, gần 3 giờ chiều tôi mới trở về trạm, thì được tin anh em đã lên xe ra Bắc từ lúc 10 giờ. Đồ đạc của tôi anh em đã đưa hết lên xe, tôi chỉ kịp hỏi số xe, rồi vẫy xe lam một mạch chạy đến trao đổi với Lê Hoàng.
Thấy tôi lo lắng, Lê Hoàng cười vui và trấn an: Anh Hai yên tâm, chờ tôi xử lý mấy việc xong, tôi sẽ lấy xe nhà chở anh Hai đuổi kịp đoàn. Hai anh em chạy cả ngày lẫn đêm, mãi đến gần TP Nha Trang mới gặp đoàn. Tôi lên xe của đơn vị, chia tay Lê Hoàng trong nỗi niềm đầy cảm mến.
Một dấu ấn nữa là khi tôi in xong sách trở về đơn vị, Lê Hoàng cho xe ô tô chở cả người và sách về tận Tây Ninh, có cả hoa quả, bánh kẹo, rượu bia, thuốc lá nói là quà Sài Gòn để anh Hai vui vẻ với đồng đội sau 15 ngày đi công tác xa, trở về đơn vị.
Đó là dấu ấn của một nhà tư sản dân tộc, có trí thức thời cuộc, luôn quan tâm đến người lao động, chu đáo với khách hàng và rất quý trọng Bộ đội cụ Hồ.
Về đất Bắc bề bộn bao việc sau giải ngũ, mãi đến đầu năm 1980, biết tôi thông thạo đất và người phương Nam, các đồng chí lãnh đạo Sở Xây dựng Nghệ Tĩnh cử tôi đi mua gạo cải thiện đời sống cho cơ quan.
Tôi mới có dịp tìm và ghé thăm Lê Hoàng. Tôi đến đúng số nhà và ngỡ ngàng khi đọc dòng chữ: “Hợp tác xã tiêu thụ quận 3”. Tôi e ngại không dám hỏi thăm gia đình Lê Hoàng qua những người bán hàng tại đó mà bước sang ngôi nhà đối diện bên kia đường, nơi trước đây là quán cà phê mà tôi và Lê Hoàng thường hay ngồi mỗi sáng.
Tôi hỏi bà chủ về Lê Hoàng và nhà in Khắc Hạnh. Bà cho biết, sau khi ông nội của Lê Hoàng qua đời, lo hương khói, lăng mộ cho ông xong, cả nhà Lê Hoàng đã vượt biên sang Tân Gia Ba (Singapore ngày nay) từ đầu năm 1979.
Tôi lặng người đi vì hối tiếc, thế là tôi đã mất một người bạn tốt, thành phố mang tên Bác mất một nhà tư sản trẻ yêu nghề và tâm huyết đối với đất nước, hơn 70 công nhân không có việc làm và mất đi một ông chủ đáng quý.
Hơn 40 năm rồi, dấu ấn về một nhà tư bản trẻ Sài Gòn vẫn hiện hữu trong tôi.
Tôi viết mấy dòng này và nuôi hy vọng một ngày nào đó tôi được gặp lại Lê Hoàng và những người thân của anh; với tâm thế là Việt kiều yêu nước trở về đầu tư xây dựng quê hương trong sự nghiệp đổi mới đất nước và hội nhập quốc tế hôm nay.
Lê Doãn Hợp
Chủ tịch Hội Truyền thông số Việt Nam, nguyên cựu chiến binh Sư đoàn 5, Quân khu 7
Thứ Sáu, 11 tháng 9, 2026
LÀM SAO PHÂN BIỆT ĐỂ VIẾT “DÒNG” và “GIÒNG
GS Trần Huy Bích




