Thứ Năm, 9 tháng 6, 2011

Tiếng hô: 'Nam quốc sơn hà' ở hải ngoại

Bài thơ thất ngôn tứ tuyệt nổi tiếng mà tướng quân Lý Thường Kiệt từng dùng để nâng cao tinh thần binh sĩ trong việc đánh đuổi quân Tống trong lịch sử Việt Nam đã được nhóm sinh viên nước này đang du học ở Melbourne hô vang trong ngày 4/6.
[title]
Các nhân chứng cho hay có khoảng gần 50 sinh viên Việt Nam tập trung trước cổng Tổng lãnh sự Trung Quốc tại khu Toorak (Melbourne) chiều ngày 4/6 (Bay Vút)

"Tạo niềm xúc động”
Các nhân chứng cho hay có khoảng gần 50 sinh viên Việt Nam tập trung trước cổng Tổng lãnh sự Trung Quốc tại khu Toorak (Melbourne) để bày tỏ thái độ phản đối trước các sự kiện mà họ tin rằng Trung Quốc đang tăng cường xâm lấn chủ quyền lãnh hải của Việt Nam.
Số lượng này thấp hơn rất nhiều so với dự kiến, bởi có sự chênh lệch lớn giữa những thành viên cho biết họ sẽ tham dự (khoảng 350 người) và lượng sinh viên thực tế có mặt tại nơi diễn ra sự kiện.
Tuy nhiên, trong một buổi chiều cuối thu rực nắng ở Melbourne, những lá cờ đỏ sao vàng Việt Nam đã tung bay và nhóm sinh viên đã bày tỏ chính kiến của họ một cách hòa bình, trật tự, có tổ chức.
Những hình ảnh và cả đoạn video clip dài 4 phút được đưa lên mạng Youtube rồi lan truyền qua Facebook sau đó (nhanh chóng được hơn 8.000 lượt xem) cho thấy nỗ lực khá khí thế của nhóm sinh viên này.
Họ mang theo biểu ngữ được sơn chữ đỏ trên giấy cứng, tấm vải xanh có chữ ‘Hòa bình’ và cả đàn guitar.
Một chàng trai trẻ mặc áo trắng, quần jean xanh trông rất lịch sự và hiền lành, cầm loa phát động những tiếng hô: “Tôi yêu Việt Nam”, “We love Vietnam, We love Australia” và cả “We love Australian police”.
Cũng chính anh, một tay cầm loa và tay còn lại nhìn vào iPad, đọc sang sảng bài thơ thất ngôn tứ tuyệt ‘Nam quốc sơn hà’ được sáng tác thời Lý và được ví là ‘bản tuyên ngôn độc lập đầu tiên của Việt Nam’.
Nhóm sinh viên đã hưởng ứng đọc theo đầy nhiệt huyết.
Một vài lời bình luận trên mạng xã hội rằng đoạn đồng thanh đọc thơ đó “đã tạo niềm xúc động và tự hào”.
Khoảng 30 cảnh sát khu vực, vốn đã được thông báo trước, đã túc trực bên ngoài Tổng lãnh sự Trung Quốc, đồng thời dựng một số thanh chắn trước cửa và tường rào. Họ lặng lẽ theo dõi hoạt động ôn hòa của nhóm sinh viên Việt Nam từ khoảng cách 30 mét.
Sau khi nhóm sinh viên Việt Nam giải tán ra về trong trật tự và thân thiện, tốp cảnh sát cũng rút đi.

Là người yêu nước?
Một trong những người đứng ra kêu gọi bạn bè ở Melbourne tham gia sự kiện trên viết lại cảm xúc của anh trên Facebook rằng anh đã “làm được điều ý nghĩa nhất trong hơn 3 năm sống xa quê nhà”.
Với việc “được đứng cạnh những người bạn trẻ, vượt lên nỗi sợ hãi, bước đến trước cửa nhà của kẻ đã dám xâm phạm đất nước tôi, hô vang khẩu hiệu phản đối hành động ngang ngược đó, hô vang bốn chữ "Tôi yêu Việt Nam", anh cảm thấy “mình là người yêu nước”.
Tuy nhiên, anh vẫn thừa nhận rằng “có một chút buồn” vì có những người bạn chưa đến tham gia sự kiện ngày 4/6.
Điều này phần nào phản ánh những cự li khác biệt nhất định trong việc xuống đường biểu tình, hay từ ngữ được dùng gần đây là ‘tuần hành ôn hòa’, để phản đối Trung Quốc trong tâm lý giới trẻ Việt Nam.
Những bạn trẻ hăng hái tham gia tụ tập cho rằng, ít ra, họ cần phải bày tỏ thái độ phản đối và yêu cầu chính quyền Trung Quốc phải ngừng những hoạt động xâm phạm lãnh hải Việt Nam.
Họ bộc bạch rằng tất cả hành động đều xuất phát từ tấm lòng yêu nước chân chính. Có lẽ, không ai có thể phủ nhận điều này.
Nhưng, cũng có ý kiến cho rằng giới trẻ và du học sinh Việt Nam, nếu thật sự yêu đất nước của họ thì cần đẩy mạnh thêm nữa những việc làm thiết thực hơn.
Một thành viên trên Facebook, khi xem đoạn video clip mà nhóm sinh viên Việt Nam hô to những lời phản đối hành động của Trung Quốc, cho rằng: “Rất cảm phục tấm lòng của mọi người ở Melbourne. Nhưng mục đích của chúng ta mới chỉ là đăng clip… thì mới dừng ở mức thể hiện tình yêu nước chứ chưa khẳng định được sự thật với thế giới và với Trung Quốc”.
Có ý kiến băn khoăn về tính hiệu quả thật sự của cuộc tụ tập trước cổng Tổng lãnh sự Trung Quốc đóng kín im ỉm vào ngày cuối tuần trên một đoạn đường vắng vẻ. Những tiếng hô, những biểu ngữ… dường như chỉ có cảnh sát địa phương nghe, thấy!
Ý kiến khác gợi ý về những cuộc tuần hành ở Melbourne, ví dụ của Đảng Xanh hô hào hành động ngăn chặn biến đổi khí hậu, của sinh viên Ấn Độ chống phân biệt đối xử, của người Li-băng yêu cầu chính quyền thành phố xây phòng cầu nguyện cho họ, đều diễn ra tại những địa điểm thu hút sự chú ý của đông người như Parliament House (Tòa nhà Quốc hội tiểu bang Victoria) hoặc các con phố chính ở trung tâm Melbourne, được truyền thông Úc quan tâm vì đánh giá tầm mức quan trọng của sự kiện.

Trái tim nóng và cái đầu lạnh
Hiện tại, Việt Nam và cộng đồng người Việt, du học sinh Việt năm châu vẫn đang rất quan tâm đến vấn đề Biển Đông và chủ quyền lãnh thổ.
Dù vậy, vấn đề tuần hành chống Trung Quốc vẫn là việc rất nhạy cảm và "mang tính ‘tự phát’ của người dân".
Sáng ngày 5/6, không thấy các trang mạng báo chí chính thống tại Việt Nam đưa tin về các cuộc ‘tuần hành ôn hòa’ phản đối Trung Quốc ở Hà Nội và thành phố Hồ Chí Minh dù một số phóng viên của các báo vẫn tham dự tuần hành và chụp hình.
Các thành viên ở các mạng xã hội ở Việt Nam, ngoại trừ Facebook, trong ngày 5/6, cũng không thể đăng bài viết hay hình ảnh trên blog của họ vì “lý do nâng cấp kỹ thuật”.
Duy nhất Thông tấn xã Việt Nam đưa bản tin ‘Một số người phản đối hành động của Trung Quốc trong ôn hòa’ vào buổi tối cùng ngày và được một số báo mạng ở Việt Nam đăng nguyên văn lại vào sáng sớm hôm nay 6/6.
Bản tin này cho hay: “Một số người đã tự phát tụ tập, đi ngang qua Đại sứ quán Trung Quốc ở Hà Nội và Tổng lãnh sự quán Trung Quốc ở TP.HCM để thể hiện tinh thần yêu nước, ý thức bảo vệ chủ quyền lãnh thổ của tổ quốc, bày tỏ thái độ phản đối việc các tàu hải giám của Trung Quốc cản trở hoạt động, cắt cáp thăm dò của tàu Bình Minh 02 khi tàu này đang hoạt động trong vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa của Việt Nam. Những người này tụ tập trật tự, bày tỏ thái độ một cách ôn hòa và sau khi được các đoàn thể, các cơ quan chức năng của Việt Nam giải thích đã tự giải tán”.
Trên mạng Facebook, hiện có phong trào các thành viên từ Việt Nam đồng loạt để hình ảnh chủ (avatar) là một bích chương màu đỏ có hình ảnh chiến sĩ hải quân nước này cầm súng và dòng chữ song ngữ Anh-Việt ‘Trường Sa-Hoàng Sa là của Việt Nam’.
Tuy nhiên, cũng có ý kiến trên Facebook cho rằng giới trẻ nước này hãy giữ ‘Trái tim nóng và cái đầu lạnh’ trong phong trào phản đối Trung Quốc hiện nay, đồng thời bày tỏ lòng yêu nước bằng những hành động thiết thực hơn nữa.
“Nếu bạn muốn giúp đất nước thiết thực nhất là hãy ra Hoàng Sa hay Trường Sa canh gác cùng các chiến sĩ ngoài đó bảo vệ bờ biển ranh giới khỏi tay Trung Quốc”, một bạn trẻ tại thành phố Hồ Chí Minh viết trên trang Facebook của mình.



Đi xa đúng dịp ở nhà hừng hực lửa. Nhìn cảnh xuống đường mà lòng thêm bùng cháy. Bên này đại dương, ai cũng ngóng về quê nhà, gặp người Việt nào cũng hỏi chuyện biển Đông. Sóng biển Đông như sôi sang tận bờ biển Tây băng giá này.
Tôi gặp cả những nhóm cờ đỏ lẫn cờ vàng. Ừ thì nhiều khi lá cờ cũng chỉ là... chiếc áo. Vàng đỏ chi thì cũng là người Việt. Mấy chữ “đồng bào” và “tổ quốc” dường như càng đi xa càng thấm.
Nghe mấy nhóm bàn tính chuyện “chung cờ” xuống đường biểu tình phản đối Trung Quốc. Nhưng có vẻ không ổn. Lỡ ra trước Tòa lãnh sự Trung Quốc biểu tình phản đối người ta mà hai bên vàng đỏ nhà mình lại xung khắc vung tay võ mồm với nhau thì thằng Tàu nó cười cho muối mặt. Thế nên chẳng bên nào chịu bên nào, đỏ- vàng không chịu đứng chung trong cùng “đội ngũ”. 36 năm rồi, chỉ một nhúm người Việt xa quê cũng không nắm tay đứng chung được- Buồn tê tái!
Tôi bảo: Thế sao không dẹp hết cờ đi, tất cả nắm tay xuống đường với chỉ cùng một băng rôn mang hình Tổ quốc?
Ai cũng lắc đầu. Tại sao vậy nhỉ?
Sáng nay Thời báo Vancouver đưa tin và đăng hình trang nhất cảnh người Việt ở Los Angeles, Cali, Hoa Kỳ biểu tình trước tòa Tổng lãnh sự Trung Quốc. Lại thấy người như nóng ran, sục sôi.
Người Việt dù ở đâu, dù dưới sắc cờ nào cũng không ngồi yên trước chảo nước biển Đông. Ngọn lửa hừng hực ấy luôn âm ỉ trong mọi con dân Việt, không cần phải thổi cũng sẵn sàng bùng cháy bất cứ lúc nào, miễn là đừng bưng thau nước lạnh hắt tạt vào.
Cứ ước sáng mai thức dậy được cuốn mình giữa những dòng thác người Việt xuống đường giữa biển Tây này hướng về biển Đông, không một sắc cờ nào, chỉ có hai chữ “Việt Nam” và tấm hình Tổ quốc.
IMG_2136 - Copy
Thời báo Vancouver, Canada đưa cảnh người Việt ở Los Angeles, Cali, Hoa Kỳ biểu tình trước tòa Tổng lãnh sự Trung Quốc.


Vancouver, Canada đêm 15-6-2011
Trương Duy Nhất



Khoảng 350 người Việt tại Pháp, chủ yếu là sinh viên du học, đã biểu tình vào chiều ngày 24.6 tại quảng trường Trocadero, chống các hành động gây hấn ở Biển Đông của Trung Quốc. Dưới một rừng cờ đỏ, người biểu tình xếp hàng ngang 3,4 lớp trên sân đá giữa hai chái của lâu đài Chaillot, với một băng-rôn lớn nhất mang hàng chữ "Solidarité contre l'Invasion chinoise" (Đoàn kết chống Trung Quốc xâm lược), một băng khác bằng hai thứ tiếng "China, stop invading" và "Non à l'Invasion chinoise" ("Trung Quốc, hãy ngừng xâm lăng"), cùng nhiều bản đồ Biển Đông với cái lưỡi bò đỏ lòm, và những khẩu hiệu khác được viết nhỏ hơn...

Anh bạn Pháp-Việt Hồ Cương Quyết - André Menras mới hôm nào biểu tình ở trước lãnh sự quán Trung Quốc tại TP HCM, nay cũng có mặt. Nhiều bà mẹ trẻ cũng mang con mình tới biểu tình.
Nhiều người khác đứng rải rác phía trước hàng ngũ, có nhiệm vụ phát truyền đơn và tranh thủ giải thích ý nghĩa của biểu tình với người qua đường. Truyền đơn bằng tiếng Pháp mang tiêu đề "Lời kêu gọi thế giới đoàn kết chống Trung Quốc xâm phạm chủ quyền của Việt Nam", đã nhắc lại ngắn gọn (trong một trang giấy) các sự kiện tàu Trung Quốc phá hoại công việc thăm dò địa chấn của các tàu Bình Minh 2 và Viking II trong phạm vi vùng độc quyền kinh tế của Việt Nam, vi phạm nghiêm trọng chủ quyền của Việt Nam và luật pháp quốc tế. Lời kêu gọi nêu bật tham vọng bành trướng của Trung Quốc ở Biển Đông qua các hành động có chủ ý đó, và nhấn mạnh trở ngại mà Trung Quốc gây ra đối với việc hợp tác kinh tế biển giữa Việt Nam, Philipin, Malaysia, Indonesia và các nước khác (Mỹ, Anh, Úc, Pháp), gây tác hại cho sự phát triển kinh tế của các nước trong khu vực và trên thế giới - vì tính chất thiết yếu của vùng biển này trên con đường vận chuyển hàng hoá giữa Đông Nam Á và châu Âu.
Trong hơn một tiếng đồng hồ, trước khi giải tán, những người biểu tình đã hô nhiều khẩu hiệu đòi hỏi Trung Quốc chấm dứt các hành động xâm lấn đó, chấm dứt việc giết chóc ngư dân Việt Nam, chen lẫn với những bài hát như Dậy mà đi, Nối vòn tay lớn... đồng thời cũng dành thời giờ đọc một bức thư gửi ông Đại sứ Trung Quốc tại Pháp, nói lên sự bất bình của cộng đồng người Việt tại Pháp trước các hành động xâm lấn nói trên của Trung Quốc, đi ngược lại nguyện vọng chung sống hoà bình và cùng phát triển kinh tế, chống nghèo đói, của hai dân tộc Trung Hoa và Việt Nam. Bức thư, với những lời lẽ rất ôn hoà, kết thúc với khẳng định "Tuy nhiên, chúng tôi cũng rất quyết tâm bảo vệ sự toàn vẹn lãnh thổ và độc lập của đất nước, cho chúng tôi bây giờ và cho các thế hệ tương lai".

P.V.


Thứ Ba, 7 tháng 6, 2011

Thiếu nữ e ấp mùa hoa phượng

Những chiếc giỏ xe chở đầy hoa, đường làng thơ mộng trong nắng chiều, các cô gái dịu dàng, e ấp, thả sức tạo dáng trước ống kính máy ảnh. Mùa phượng đang nở đỏ khắp các vùng nội, ngoại thành Hà Nội.

> Hoa phượng đỏ rực đường phố thủ đô.
* Nghe bài hát Phượng hồng

 Những chiếc giỏ xe chở đầy hoa phượng, câu đầu tiên của bài hát về loài hoa tuổi học trò đã in sâu trong lòng nhiều bạn trẻ.
 Thả cánh phượng rụng như mưa.
 Tay trong tay, ngắt một vài cành phượng.
 Cài hoa lên mái tóc.
 Thả cánh phượng rụng như mưa.
 Những chiếc giỏ xe chở đầy hoa phượng, câu đầu tiên của bài hát về loài hoa tuổi học trò đã in sâu trong lòng nhiều bạn trẻ.
 Các thiếu nữ trong tà áo dài trên con đường làng thuộc huyện Mỹ Đức, vùng nông thôn có nhiều hoa phượng nhất thủ đô.
 Phượng là loài hoa gắn nhiều kỷ niệm nhất của thời áo trắng.
  Xa xăm...
 Khi đã héo tàn, phượng vẫn đầy mộng mơ.
Mơ màng trong khung cảnh đậm chất thơ.











Xuân Chính



Đàn cò trắng giữa lòng phố

SGTT.VN - Câu chuyện xảy ra đã lâu. Những bức ảnh tôi chụp cũng đã phủ một lớp bụi thời gian. Nhưng đây là lần đầu tiên tôi chia sẻ một nỗi niềm đã đeo đẳng mình suốt những năm qua, khi chọn dấn thân vào nghiệp “ghi nhật ký thiên nhiên” bằng hình ảnh.
Ảnh 1: Thiên nhiên giữa lòng thành phố Phan Thiết, giải 3 cuộc thi ảnh du lịch Khoảnh khắc Việt Nam (2001). Ảnh: Lê Hoài Phương
Nhà tôi ở phường Xuân An, Phan Thiết. Hằng ngày 5g sáng tôi chở con đi học ngang qua những cánh đồng muối. Mỗi lần như thế tôi hay chú ý đến một hiện tượng rất lạ: từ 5g đến 6g sáng khi mặt trời chưa mọc, luôn xuất hiện hàng chục đến cả trăm con cò trắng tụ tập từng đàn trên ruộng muối, nhưng khi mặt trời mọc đến suốt ngày hôm đó thì chỉ còn vài con kiếm ăn đơn lẻ, bầy cò đông đúc đi đâu không rõ.

Làm quen với cò
Ngây ngất trước vẻ đẹp hiếm hoi của thiên nhiên, tôi quyết định mỗi sáng chở con đi học mang luôn máy ảnh theo. Khi con vào lớp, tôi quay lại ruộng muối. Ngày đầu tiên, hễ tôi đi cách đàn cò khoảng 200m là chúng… bay hết. Ngày thứ hai, tôi đến cách chúng khoảng 200m và đứng luôn đó. Còi hụ báo hiệu đến giờ làm việc thì đàn cò cũng từng con bay đi kiếm ăn và tôi trở về cơ quan mình. Ngày thứ ba, khi tôi đến cách 180m, đàn cò vẫn tỉnh bơ đùa giỡn, tôi tiến tới gần hơn. Cứ thế đến ngày thứ 10, 15, 20… tôi chỉ còn cách đàn cò chừng 50m và tha hồ chụp ảnh. Có lần tôi đang say sưa chụp thì bỗng dưng đàn cò bay lên hoảng loạn, tìm hiểu mới biết, do có một người đàn ông đang từ xa đi tới. Vì sao đàn cò không sợ tôi mà sợ một người nào đó đang đi cách xa chúng cả trăm mét? Có lẽ vì trong suốt hai tháng đi theo đàn cò, tôi chỉ mặc độc nhất một bộ đồ xanh là trang phục của cán bộ viện Kiểm sát, với những động tác chụp ảnh quen thuộc mà không gây nguy hại gì cho đàn cò, nên chúng xem tôi là người quen mà không lo sợ.

Trễ thời cơ, chờ… một năm
Quan sát đàn cò nhiều này, tôi nghiệm ra được lý do vì sao chúng chỉ tụ tập từ 5-6g sáng và bay đi khi mặt trời mọc. Bởi làm muối có hai loại ruộng: một ruộng để chứa nước mặn, một ruộng để tạo muối. Tháng ba, tư, năm là giai đoạn khô nóng nhất trong năm, ruộng chứa nước mặn bốc hơi, cạn dần nên cò đậu xuống giữa ruộng mà không bị ướt lông, chính vì thế nơi đây trở thành điểm đàn cò tụ hội kiếm ăn và "nô đùa" cùng nhau sau nhiều tháng xa cách. Khi mặt trời lên, mặt nước như một mặt gương, sự phản chiếu làm sức nóng tăng lên buộc chúng phải bay đi nơi khác kiếm ăn.
Nếu không nắm bắt thời cơ, chỉ cần một cơn mưa thôi, mặt nước đầy lên đàn cò sẽ không trở lại và nhà nhiếp ảnh phải đợi đến năm sau!

Nỗi oan thi ảnh ghép!
Năm 2001, tôi gởi bộ ảnh chụp đàn cò đi thi ở cuộc thi ảnh du lịch Khoảnh khắc Việt Nam. Sau khi cân nhắc, tôi chọn ảnh chụp một bầy cò có chiếc ôtô đang chạy cho có tính trung thực, lấy tên Thiên nhiên giữa lòng thành phố Phan Thiết vì cuộc thi không nhận ảnh lắp ghép trên máy tính và sẽ kiểm tra phim gốc khi ảnh đoạt giải. Quá trình chấm, bức ảnh của tôi được chọn vô giải nhì. Bỗng dưng trong một cuộc gặp trước với các tác giả để hỏi thêm một số thông tin, một vị giám khảo nữ nổi tiếng đã phán một câu xanh rờn khi nhìn ảnh của tôi: “Chỗ này tôi chụp hoài, cò ở đâu mà nhiều dữ vậy”. Chỉ câu nói gọn lỏn vậy thôi mà bức ảnh của tôi bị rớt xuống giải ba (ảnh 1).
Năm 2005, tại cuộc thi ảnh báo chí của tổ chức môi trường Liên hiệp quốc UNEP, tôi quyết định gửi bộ ảnh (gồm ba ảnh) Thiên nhiên giữa lòng thành phố Phan Thiết để thi thố một lần nữa. Lần này tôi đoạt bằng danh dự (ảnh 2, 3, 4, bên dưới), phim gốc của ba bức ảnh này được UNEP kiểm tra và hiện còn lưu giữ.


Bộ ảnh (gồm ba ảnh) Thiên nhiên giữa lòng thành phố Phan Thiết đoạt bằng danh dự cuộc thi ảnh báo chí của tổ chức môi trường Liên hiệp quốc UNEP.
Vì sự phát triển nóng của đô thị nên đất sống của thiên nhiên đang mất dần. Nhiều nơi từng xanh cây, rộn tiếng chim, giờ trở lại nghe đau ran những tiếng còi xe và những khoảng không bốn bề cao ốc. Câu chuyện về đàn cò một lần nữa nhắc nhở chúng ta rằng, muốn tìm hiểu về thiên nhiên thì cách duy nhất là tìm hiểu qui luật của tự nhiên và sống hài hoà với thiên nhiên (ảnh dưới).

Bài và ảnh: Lê Hoài Phương



Mẹ không muốn con đi biểu tình

Dạ Thảo Phương

Diễn Đàn ít đăng lại những bài đã đăng trên báo/mạng khác, mà chỉ giới thiệu qua mục THẤY TRÊN MẠNG để độc giả có thể tiếp cận nguyên bản, tránh tình trạng 'tam sao thất bản', khó tìm ra xuất xứ, khá phổ biến trên không gian mạng hiện nay. Bài dưới đây là một trong những biệt lệ hiếm.
...Mẹ Nấm viết : "Tôi đăng lại bài viết này, trước hết là để tặng mẹ tôi (bà ngoại Nấm), bởi tôi đã làm bà khóc rất nhiều lần vì lo lắng. Tôi đăng lại bài viết này, để tặng bạn Nấm - đứa con gái 4 tuổi rưỡi bé bỏng của tôi - đã luôn miệng nhắc tôi "Mẹ bảo các chú làm việc hết đêm cho nhanh rồi về luôn nhé mẹ" ngay khi tôi đang bị tạm giữ qua đêm tại công an phường Tân Thới Nhất, quận 12, Sài Gòn. Tôi đăng lại bài viết này, như muốn lưu giữ một món quà cho thế hệ các bạn Nấm, Tí Hớn, Phan Khôi....Và tôi cũng đăng lại bài viết này, để những người "phải" đọc blog tôi thấy rằng, tôi không hề cô đơn. Xin cám ơn chị Dạ Thảo Phương - mẹ bé Phan - vì một bài viết tuyệt vời."
Và bạn đọc cũng hiểu tại sao chúng tôi đã mạn phép hai chị Như Quỳnh và Phương mà đăng lại bài viết này.

Phan yêu,
Mẹ vốn không định cho con đi biểu tình với mẹ hôm nay. Người đàn ông chân (vẫn còn) ngắn của mẹ mới 3 tuổi rưỡi, mẹ chỉ muốn đưa con đến những nơi như công viên Thống Nhất (để con chơi cưỡi ngựa đu quay), hay công viên Yoyogi (để con nhặt cánh hoa anh đào chơi và ấp lên đôi má non tơ của con). Cho đến giờ, mẹ vẫn cố bảo vệ tâm hồn nhạy cảm của con khỏi tất cả những gì liên quan đến bạo lực, dù chỉ là hình ảnh một khẩu súng trong phim hoạt hình.
Biểu tình (dù ôn hòa) ở Việt Nam vẫn là một việc mạo hiểm ở nhiều cấp độ. Và ngay cả khi không có gì nghiêm trọng xảy ra, thì mẹ cũng không muốn con phải nhìn thấy mẹ và những người biểu tình bị bao vây, xua đuổi, xô đẩy, bởi rừng các chú công an, cảnh sát cơ động với súng ống, dùi cui (Các chú trông lại đáng sợ, chẳng hề giống hình các chú cảnh sát trên áp phích mình vẫn thấy, hic).
Khi mình sống ở Nhật, con từng hỏi "Chú cảnh sát đi trên đường làm gì hả mẹ". Mẹ đã nói, việc của chú cảnh sát là bảo vệ mọi người, trong đó có mẹ con mình, và bắt bọn xấu. Thế là con bảo : "Mẹ ơi con rất là yêu các chú cảnh sát", cũng hồn nhiên như khi con nói "con rất là yêu" ông, bà, bố, mẹ, yêu cây, chim và sư tử. Nếu mẹ cho con đi biểu tình hôm nay, mẹ sẽ phải giải thích cho con rằng không phải tất cả những con người / hành động bị các chú cảnh sát trấn áp đều là xấu. Mẹ muốn nói điều đó với con muộn hơn một chút, khi tâm hồn chỉ có tình thương yêu của con hiểu được rằng không phải lúc nào những người xung quanh cũng đáp trả con bằng tình thương yêu, và một số ngoại lệ phi lý vẫn xảy ra thường xuyên.

Mẹ Phương và Phan (5.6.2011)
Mẹ còn không muốn cho con đi biểu tình với mẹ hôm nay, vì biểu tình cũng có nghĩa là nói lên chính kiến của mình, và con không nên tham gia chỉ vì người khác (dù người khác đó là mẹ) tham gia.
Vì vậy, tối hôm qua mẹ đã bảo con : "Sáng mai con sang ông bà chơi, mẹ đi biểu tình chống Trung Quốc". Mặc dù rất háo hức sang nhà ông bà vì sẽ được chơi xếp hình, tô màu với chị Dĩn và em Tôm, nhưng con vẫn hỏi : "Biểu tìn là gì hả mẹ ? Tại sao mẹ lại biểu tìn chống Trung Quốc hả mẹ ?".
Thế là mẹ lấy bản đồ ra, chỉ cho con hình nước Việt của mình và bảo : "Trung Quốc lấy mất đất của nước Việt mình, làm người Việt mình đau. Trung Quốc to hơn mình, nhưng Trung Quốc sai thì mình vẫn phải phản đối. Mẹ đi biểu tình để cùng các bác các cô khác nói lên điều đó".
Con bảo : "Trung Quốc xấu quá, hư quá mẹ nhỉ. Mình không chơi với Trung Quốc nữa, mình cho cá mập cắn chết Trung Quốc luôn". "Ôi, không nên bạo lực như thế con ạ. Mình chỉ đi biểu tình hòa bình thôi, mình không bạo lực". Con nghĩ một lát rồi bảo : "Con muốn đi biểu tìn với mẹ cơ !". "Con không muốn chơi với chị Dĩn và em Tôm à ? Đi biểu tình sẽ rất mệt và có thể nguy hiểm như động vào dao, đồ điện vậy". "Thế hả mẹ ? Nhưng con cứ muốn đi biểu tìn với mẹ cơ".
Sáng nay con gọi mẹ dậy, con không chịu ăn sáng vì muốn đi "biểu tìn" ngay. Nhưng không được, con trai ạ. Trước khi thực hiện nghĩa vụ công dân, mình phải làm tốt nghĩa vụ cá nhân của mình đã. Mẹ phải cho con ăn sáng, và con phải ăn ngoan.
Tham dự biểu tình hôm nay mệt hơn mẹ tưởng. Trời nắng đến 36, 37 độ, oi bức kinh người. 2 mẹ con lếch thếch tìm chỗ gửi xe (khá xa chỗ biểu tình), nhập được vào đoàn rồi thì lại phải chạy lòng vòng qua bao tuyến phố. Các chú cảnh sát cứ thích lùa người biểu tình vào những đường nắng ong đầu nhất để các chú cũng phải nhễ nhại mồ hôi đuổi theo là sao ? Trời nóng, người đông, mẹ phải lúc thì bế, lúc thì cõng con cho an toàn. Tối qua giày đế bằng của mẹ bị hỏng, thế là mẹ phải đi giày cao gót. Mẹ không có mũ, con chẳng có cờ, biểu ngữ... 2 mẹ con mình trông không "chuyên nghiệp" lắm nhỉ. Thế nhưng mẹ con mình đã thực hiện được một cuộc đi bộ dài hơn 3 tiếng đồng hồ dưới trời nắng gắt cùng các bác, các cô, các chú biểu tình "xịn".
Cảm ơn chú Dino đã tạm xa cái máy ảnh để cõng con một đoạn đường. Cảm ơn cô Codet đã giúp mẹ chăm sóc con. Cảm ơn cô chú không đi biểu tình nhưng đã tặng con chai nước mát ở đường Phùng Hưng. Cảm ơn các cô, chú, các bác mà mẹ con mình không biết tên đã cho con uống nước khi con khát, cho con quạt giấy khi con nóng, và mỉm cười với mẹ con mình. Cảm ơn gần nghìn người ở Hà Nội, khoảng 2000 người ở Sài Gòn hôm nay đã xuống đường biểu tình, tay giơ cao biểu ngữ và cờ Tổ Quốc, cùng hô khẩu hiệu, hát quốc ca..., bất chấp những rắc rối và hiểm nguy họ có thể gặp phải. Cảm ơn các chú cơ động đã lấy dùi cui đẩy mẹ con mình (theo nhiệm vụ) nhưng lại giữ tay mẹ để mẹ con mình không bị ngã (theo phản ứng tự nhiên của một con người).
Hôm nay chú Tie Suc bảo mẹ : "Năm 2007 cô này đi biểu tình một mình, năm nay có zai đi cùng nhé!". Khi mẹ đi biểu tình năm 2007, mẹ mới sinh con được một vài tuần, cuống rốn con còn chưa rụng. Còn năm nay, con đã là một người đàn ông cao 1m05, con đã thấy cậy to mà ức hiếp, ăn cướp của người khác là xấu. Và con đã tự quyết định đi biểu tình với mẹ, đã là một trong những người cuối cùng rời đoàn biểu tình chứ không khóc đòi về giữa chừng dù có lẽ con rất mệt, như mẹ vẫn nói với con : "Đã làm, thì làm đến cùng, khó thì phải cố đến khi không cố được nữa". Mẹ tôn trọng và tự hào về người đàn ông chân (vẫn còn) ngắn của mẹ quá !
Suốt buổi biểu tình hôm nay con nói rất ít. Có lẽ con mệt, có thể đám đông, những nắm tay vung lên, những dùi cui, súng ống... mọi điều quá mới và làm con chấn động. Cũng có thể bộ não 3 tuổi rưỡi của con chưa thật sự hiểu những điều xảy ra quanh con ngày hôm nay, nên con chỉ muốn làm một "quan sát viên".
Nhưng sau khi ngủ trưa dậy, tự nhiên con nói : "Mẹ ơi, con sẽ không bao giờ để Trung Quốc đánh em Tôm, đánh mẹ".
Con yêu, mẹ vẫn không muốn con đi biểu tình. Mẹ hy vọng khi con lớn lên, dù sống ở Việt Nam hay nơi nào khác trên trái đất, con cũng có thể được tự do nói lên những ý kiến, nguyện vọng chính đáng của mình và không cần phải đi biểu tình giữa thời tiết khắc nghiệt, giữa những người mang dùi cui, súng ống trấn áp. Con sẽ không bao giờ phải ngần ngại trước các loại áp lực, phải ít nhiều suy tính về sự an toàn của bản thân mỗi lần quyết định nói lên chính kiến của mình, như thế hệ của mẹ. Bởi mẹ hy vọng khi đó, xã hội sẽ tiến hóa đến mức quyền được phát biểu chính kiến của con người sẽ được coi là đương nhiên, cho dù chính kiến đó khác với mong muốn của một đám đông hay một nhóm người nào đó.
Mẹ yêu và tôn trọng con, ngay cả khi con không nghe lời mẹ. Và nếu điều con thực sự muốn không nguy hại đến tính mạng của con và xâm phạm đến quyền lợi chính đáng của người khác, thì ngay cả khi mẹ không muốn, con vẫn cứ làm, con yêu nhé !

Hà Nội, 05. 06. 2011.
Mẹ Phương của con

Thứ Hai, 6 tháng 6, 2011

Con trai, ngày nhập ngũ

5h sáng nay cả nhà thức dậy để tiễn anh Hưng đi bộ đội. Có một số thứ đồ dùng đã được bà và mẹ chuẩn bị, còn lại thì quân đội sẽ lo. 6h30 là giao quân, vì vậy cần dậy sớm, và cũng tập tác phong nhà binh. Một tuần ở quân trường, chỉ được mang theo tối đa 100 ngàn.

Chỉnh tề rồi, chào bà ngoại, lên đường.
Tân binh các nơi cùng tụ về. Bạn này được cả bố lẫn mẹ lẫn dì đi tiễn. Hình như bạn ấy ở Vũng Tàu, thấy ô tô biển 72

Bạn này cũng thế. Cả nhà giúp bạn ấy đeo ba lô bước vào quân trường.
Ngỡ ngàng và hơi lạ lẫm vì chưa quen đồng đội

Đã có thể làm quen và thăm hỏi nhau.

Chú bộ đội (bên phải) này muốn khóc vì sắp xa mẹ

Nhưng rồi sẽ rắn rỏi, biết tự lập sau khi rời quân ngũ. Ít nhất là biết rửa chén và tự giác lau nhà hơn.

Và bản lĩnh như thế này

Nghe cấp chỉ huy phổ biến quân lệnh: không được tiếp xúc gia đình cho đến ngày xuất ngũ, phải rèn luyện nhiều món, phải đu dây qua hàng rào cao 4 mét.. Tối đi tè phải mang theo đèn pin và không được khóc vì sợ ma. Nếu sợ có thể rủ đồng đội cùng đi tè cho khí thế.

Giờ thì quen rồi và đã lấy lại tinh thần, bắt đầu cảm thấy thú vị

Các tiểu đội trưởng nhận quân. Tiểu đội trưởng là bộ đội thứ thiệt.


Chương trình có tên gọi là "Thép đã tôi thế đấy!"


Mẹ chiến sĩ có được 5 phút để chia tay với các tân binh. Dù sao, tớ đi bộ đội rồi mà cứ hôn tớ chốn đông người thế này cũng ngại lắm.
(Con đi bộ đội nhưng bố thêm yêu tổ quốc mình. Vì sáng nay bố phát hiện ra rằng đất nước mình có nhiều "mẹ chiến sĩ" rất xinh)

Tối viết thư xong thì sáng hôm sau cả đơn vị làm một cái lễ gọi là lễ tiễn thư. Buổi chiều thì phụ huynh nhận được.
Thư của lính tức là tắt điện, bật đèn pin và viết.Cuối cùng thì chữ lổn nhổn xấu như gà bới thế này đây



Vẫn là ảnh lấy từ website đơn vị, vì quân đội là chốn nội bất xuất, ngoại bất nhập. Đây là cu Hưng và đồng đội ngày hôm qua, thứ Tư 8-6-2011

Dĩ nhiên tập thể chỉ có sức mạnh khi rèn quân kỷ. Vì thế chúng tớ học bài đầu tiên là đội hình đội ngũ

Rồi đi đều bước, muốn vậy phải dậm chân tại chỗ và đánh đều tay đã

Thư giãn chút với trò té nước để chuẩn bị cho sự ác liệt sắp tới

Bò qua chằng chịt dây thép gai (nhựa) dưới mưa đạn (nước) của địch

Ác liệt chưa? xông pha bom đạn nè

Quân tớ chiến thắng, rút an toàn về căn cứ sau khi đã diệt bốt địch

Cấp chỉ huy đến khen ngợi, tớ khiêm tốn đứng gần cuối hàng

Rồi tớ lại tiếp tục vượt tường vào căn cứ địch

Bây giờ là lúc quây quần bên đồng đội


Rèn luyện để cho những trận thắng sau. Vượt tường là chuyện nhỏ

Ngoại cảm bi hài ký

Kỳ 1: Tìm hài cốt liệt sỹ: Những tình huống dở khóc dở cười
Người Việt có câu “Sống vì mồ vì mả, không phải vì cả nồi cơm”. Điều này cho thấy dân tộc ta rất coi trọng mồ mả và tình cảm với những người đã khuất. Đất nước ta phải trải qua những năm tháng chiến tranh kéo dài, biết bao đồng bào chiến sỹ đã ngã xuống mà chưa tìm được mộ, biết bao nhiêu mộ thất lạc mà chưa tìm thấy. Mong muốn tìm được mộ người thân, mộ liệt sỹ là khát khao cháy bỏng của những gia đình ở trong hoàn cảnh này...

Tìm hài cốt liệt sỹ: Những tình huống dở khóc dở cười
Thế nhưng việc tìm mộ liệt sỹ hy sinh trong chiến tranh quả không dễ dàng. Và khi việc tìm mộ liệt sỹ thông qua con đường tổ chức và những nhân chứng sống không thực hiện được, không còn cách nào khác, thân nhân liệt sỹ phải tìm mộ bằng tâm linh thông qua các nhà ngoại cảm.

* Một số nhà ngoại cảm cho rằng mình có thể trò chuyện với vong hồn người đã khuất.
Tôi không phủ nhận việc tìm mộ bằng ngoại cảm, thế nhưng người có khả năng ngoại cảm thật thì rất ít, hơn nữa, ngay cả những người có khả năng ngoại cảm thì không phải trường hợp nào họ cũng tìm được mộ. Lạm dụng sự nổi tiếng về ngoại cảm đã được lăng xê lên quá mức, nhiều trường hợp không tìm được mộ nhưng đã khéo bịa ra như thật làm cho không ít gia đình bị lừa vì nhẹ dạ cả tin, tình cảm lấn át lý trí mà bỏ qua việc kiểm chứng.
Thế là, có trường hợp vội vàng gắn bia vào mộ hoặc bốc hài cốt đưa về quê. Tình cờ ít lâu sau lại tìm thấy mộ liệt sỹ nhà mình có tên tuổi, quê quán trong một nghĩa trang liệt sỹ khác, khi giám định ADN thì đây mới đúng là liệt sĩ nhà mình. Lại có trường hợp gắn bia lên mộ hoặc bốc cốt về quê rồi sau mới xác minh được liệt sỹ không hy sinh ở khu vực nhà ngoại cảm chỉ mộ. Bốc nhầm mộ người khác, gia đình liệt sỹ rơi vào cảnh dở khóc dở cười.
Với những người có tri thức và sự tỉnh táo, việc nhận biết các nhà ngoại cảm "rởm" không khó khăn. Song đối với các nhà ngoại cảm có tiếng tăm, việc nhận biết sự thật là không dễ. Dưới đây là một số câu chuyện có thật hầu giúp bạn đọc có thêm sự tỉnh táo khi bước vào một hành trình gian truân: Hành trình tìm hài cốt liệt sỹ bằng phương pháp ngoại cảm!

Trong “rừng” ngoại cảm, biết tin ai?
Tôi từng có dịp chứng kiến câu chuyện tìm mộ của gia đình chị Đ. Bố chồng chị là liệt sỹ Nguyễn Quang T, quê quán ở Vũ Phúc, thành phố Thái Bình. Ông T nhập ngũ năm 1968, hy sinh năm 1970, để lại ở quê hương người vợ trẻ và hai đứa con thơ.
Mong muốn tìm được hài cốt ông là ước nguyện cháy bỏng của mẹ con chị Đ. Nhưng khổ một nỗi, biết ông T đã hy sinh ở đâu mà tìm khi trong giấy báo tử chỉ vẻn vẹn có thông tin: “Đồng chí Nguyễn Quang T cấp bậc Thượng sỹ, đơn vị C23-KN, hy sinh ngày 13-5-1970 tại mặt trận phía Nam, thi hài mai táng tại khu vực riêng của đơn vị gần mặt trận”. Do nhiều trở ngại, gia đình chị Đ cũng không cách nào biết liệu đồng đội của ông T có còn ai may mắn trở về không mà hỏi thăm tin tức.
Nghe tin nhiều gia đình đã tìm thấy hài cốt liệt sỹ bằng cách nhờ các nhà ngoại cảm, năm 2004, vợ chồng chị Đ đã lặn lội tìm đến nhà cô đồng P ở Hàm Rồng Thanh Hóa. Cô P nhập vong rồi nói: “Bố chồng chị bị bắn chết trên sông Sài Gòn, xác trôi về phía Thủ Đức. Vì chết trong khi làm nhiệm vụ đặc biệt không mặc quân phục nên không ai biết là bộ đội, người dân chôn cất ở khu vực chợ Thủ Đức, sau chuyển hài cốt về Nghĩa trang nhân dân Thủ Đức”.
Chuyện cứ y như thật! Biết ông T không phải làm công tác đặc biệt SON chồng chị Đ vẫn vào Nghĩa trang nhân dân Thủ Đức để tìm kiếm. Nhưng tại đây, anh không tài nào phát hiện được 3 ngôi mộ cuối nghĩa trang chưa xây mà theo như cô P nói, mộ ông T nằm trong số ấy.
Năm 2005, vợ chồng chị Đ đem thư, ảnh, giấy báo tử của bố nhờ nhà ngoại cảm nổi tiếng B.H giúp đỡ. Sau khi “nói chuyện” với linh hồn liệt sỹ T, cô B.H cho biết ông hy sinh trong một trận quyết chiến với địch. Mộ ông T và một số đồng đội C23 an táng ở Nghĩa trang liệt sỹ Ngã Phú Trị, huyện Châu Thành, tỉnh Long An. Theo chỉ dẫn của cô B.H, mộ ông T là mộ không tên, nằm sát bên phải mộ liệt sỹ Thuấn cũng quê Thái Bình.
Đến địa danh trên, thân nhân của liệt sỹ T thấy đúng là có mộ liệt sỹ Thuấn, nhưng hai bên là các ngôi mộ liệt sỹ đã có tên. Quanh đó cũng có các ngôi mộ liệt sỹ không tên nhưng đều nằm ở các dãy phía sau. Trước việc này, cô B.H giải thích: Có thể khi sắp xếp lại mộ, họ đã chuyển các mộ vô danh về phía sau. Cô B.H khẳng định: Mộ ông T là mộ số 129.
Thế nhưng, khi vào nghĩa trang, chị Đ thấy trong sổ của quản trang chỉ ghi những mộ có tên nhưng không có tên bố chị. Và buồn thay, ngôi mộ số 129 trong sổ lại đề tên của một liệt sỹ ở miền Nam.
Chưa cạn niềm tin vào các nhà ngoại cảm, năm 2006, chồng chị Đ tìm đến nhà ngoại cảm Năm Ngh ở Vũng Tàu. Cô Năm Ngh cho biết mộ liệt sỹ Nguyễn Quang T nằm ở Nghĩa trang Ngọc Hồi, tỉnh Kon Tum. Đó là ngôi mộ không tên, nằm cạnh mộ liệt sỹ Tuất, phải lên chuyển về ngay.
Tại Nghĩa trang Ngọc Hồi, chồng chị Đ thấy cảnh vật ở đây quả đúng như lời cô Năm mô tả. Mang đồ lễ thắp hương ở Đài tưởng niệm và ngôi mộ mà cô Năm chỉ, dù rất thành tâm nhưng gia đình liệt sỹ T gần như không có một cảm nhận gì đặc biệt về mặt tâm linh. Nghi vấn đột nhiên nảy sinh, người nhà liệt sỹ T dò hỏi tốp thợ nâng cấp nghĩa trang thì được họ cho biết: Thời gian gần đây, có nhiều người đã đến nghĩa trang này di chuyển mộ theo chỉ dẫn của cô Năm Ngh và cô Năm Ngh cũng qua lại đây nhiều lần. Thế thì hẳn là cô đã quá quen thuộc địa bàn này rồi còn gì? Hóa ra là vậy. Lại mất công toi...
Tháng 10-2008, chị Đ lại lọ mọ đến nhờ nhà ngoại cảm Nguyễn Thị Ng tìm mộ bố. Trước thành tâm của chị Đ,“cậu” Ng đã vẽ sơ đồ chỉ rõ mộ ông T. Theo đó, đây là một ngôi mộ chưa được quy tập, không có nấm, sâu 60cm, cốt bọc trong tăng, hiện vẫn nằm ở bản có chữ “T” đầu, cách trụ sở một xã ở miền Trung khoảng 10 km... Gia đình chị Đ lập tức khởi hành nhưng không tìm thấy nơi “cậu” Ng vẽ trên sơ đồ. Liên hệ với “cậu”, “cậu” cũng không hướng dẫn được, việc tìm hài cốt liệt sỹ bằng phương pháp ngoại cảm lâm vào bế tắc.
Mãi sau này, gia đình chị Đ mới biết chính xác phiên hiệu đơn vị KN ghi trong giấy báo tử của liệt sỹ Nguyễn Quang T là “Quân khu 5”. Liên hệ với Phòng Chính sách - Quân khu 5, cuối cùng gia đình đã nhận được những thông tin khá đầy đủ: Liệt sỹ Nguyễn Quang T thuộc Đại đội 23, E141, F2, hy sinh ngày 13-5-1970 tại xã Kà Dăng, huyện Đông Giang, tỉnh Quảng Đà trong trường hợp bị bệnh. Liên hệ với Ban Chính sách E141 (nay thuộc F3, Quân khu 1), chị Đ cũng nhận được những thông tin như vậy. Từ manh mối này, cuối cùng việc tìm hài cốt liệt sỹ của gia đình chị Đ mới có tiến triển.

Kỳ II: “Giải mã“ hiện tượng dẫn đường tìm mộ bằng quả trứng đậu trên đầu đũa

Một số nhà ngoại cảm xui thân nhân liệt sỹ xác nhận mộ bằng cách cắm đũa lên ngôi mộ đó, đặt quả trứng lên đầu đũa, nếu trứng đậu thì đó đúng là hài cốt liệt sỹ cần tìm. Thực hư chuyện này ra sao?
Nếu quả trứng đậu cành đũa là hiệu ứng tâm linh, phải chăng trong chậu hoa này có... hài cốt?
Cắm chiếc đũa xuống đất (bất kỳ chỗ nào), đặt quả trứng lên đầu đũa rồi bỏ tay ra, quả trứng vẫn đậu nguyên trên đầu đũa! Trò này thoạt nhìn thì khó nhưng không ít người khéo tay đã làm được, vì tiết diện tiếp xúc của quả trứng với mặt phẳng thật ra rất nhỏ!

Dẫn đường” bằng... quả trứng
Ấy vậy mà một số nhà ngoại cảm đã xui thân nhân liệt sỹ xác nhận mộ người nhà mình bằng cách cắm đũa lên ngôi mộ đó, đặt quả trứng lên đầu đũa, nếu trứng đậu thì đó đúng là hài cốt cần tìm. Anh Mai Công H là một trong những người được “dẫn đường” như thế, có điều anh đã may mắn không bị “lạc đường”.
Ngược dòng thời gian về năm 1999, khi đó anh H liên hệ với nhà ngoại cảm B.H để nhờ tìm mộ anh trai mình là liệt sỹ Mai Công Nh. Sau 15 ngày làm các thủ tục cần thiết, cô B.H đã vẽ sơ đồ chỉ phần mộ liệt sỹ Nh ở Nghĩa trang liệt sỹ xã Đại Chánh (huyện Đại Lộc, tỉnh Quảng Nam). Anh H phấn khởi mời cô B.H cùng đi tìm mộ anh trai vì nghe nói cô có khả năng nói chuyện được với vong tại mộ. Song vì bận con nhỏ, cô B.H đã không đi được.
Thay vào đó, cô động viên anh H cứ yên tâm “tìm theo đúng sơ đồ, xác định vị trí mộ theo hàng ngang, hàng dọc rồi cắm chiếc đũa vào mộ, đặt quả trứng sống nằm ngang trên đầu đũa, nếu trứng đậu thì đó đúng là hài cốt liệt sỹ cần tìm”.
Sau đó, gia đình anh H đã tìm vào Nghĩa trang liệt sỹ xã Đại Chánh làm đúng theo chỉ dẫn của nhà ngoại cảm B.H. Sau khi làm lễ tại Đài tưởng niệm, anh H tìm được ngôi mộ mang số hiệu 575 mà cô B.H vẽ trên sơ đồ.
Quả nhiên đây đúng là ngôi mộ liệt sỹ chưa có tên. Đứng trước ngôi mộ này, anh H xúc động ứa nước mắt. Sau ít phút bùi ngùi, mừng lo lẫn lộn, chị em anh H sắp lễ lên mộ, rồi tất cả quỳ trước mộ làm lễ. Vừa lễ xong, cả bó hương bốc cháy, thế là mọi người khóc òa lên. Ai cũng tâm niệm, đó là mộ anh Nh.
Sau khi lấy lại bình tĩnh, anh H tiếp tục làm theo hướng dẫn của nhà ngoại cảm B.H: Tự tay anh cắm đũa lên mộ rồi đặt quả trứng sống nằm ngang trên đầu đũa. Tuy vậy, cả 3 lần trứng đều không đậu. Biết anh vẫn còn quá xúc động khiến tay run rẩy, đứa cháu anh H đã thay anh đặt trứng, và chỉ một lần là quả trứng đã đậu ngay trên đầu đũa! Mọi người thấy thế thì lại òa lên khóc! Liền sau đó, con trai anh H đặt quả trứng thứ hai, trứng cũng đậu!
Lúc này, anh H cũng thử đặt lại quả trứng khác, quả thứ ba cũng dính liền lên đầu đũa. Hòa chung vào không khí phấn khởi ấy, những người đi cùng anh H thi nhau đặt 7 quả trứng còn lại lên các đầu đũa. Thật tuyệt vời, cả 10 quả trứng đều ngay ngắn đậu trên 10 đầu đũa cắm trên một ngôi mộ!

Hài hước một “hiệu ứng tâm linh”
Hương khói nghi ngút cộng với “hiệu ứng tâm linh” nói trên đã tạo nên một khung cảnh linh thiêng huyền bí. Mọi người càng tin đó đúng là mộ liệt sỹ Mai Công Nh. Đoàn thân nhân liệt sỹ ai nấy cũng đều hoặc òa lên khóc nức nở, hoặc nghẹn ngào không nói nên lời... Nắng miền Trung giữa trưa hè gay gắt, thế mà bà con xung quanh vẫn kéo đến nghĩa trang mỗi lúc một đông để chia vui với những con người trọng đạo lý uống nước nhớ nguồn.
Gạt đi những giọt nước mắt mừng tủi, anh H mời bà con ngồi uống nước chia vui cùng gia đình. Có bao nhiêu bia, nước ngọt, bánh kẹo, thuốc lá..., anh bỏ ra hết để mời mọi người và thầm cảm ơn bà con đã hương khói cho anh trai anh suốt mấy chục năm qua. Không khí đang vui vẻ thì bất ngờ đứa cháu anh cầm một quả trứng và chiếc đũa từ ngôi mộ rồi cắm xuống phần đất trống trước nhà tưởng niệm.
Tất cả đám đông không khỏi ngạc nhiên khi thấy quả trứng vẫn đậu! Anh H giật mình và thầm đặt câu hỏi: Tại sao đũa không cắm lên mộ mà trứng vẫn đậu!? Từ sự lăn tăn này, anh H bảo hai đứa cháu ra mộ rút hết trứng, đũa rồi cắm sang các mộ khác, cả ở mộ có tên và mộ không tên xem sao. Lại thêm một bất ngờ nữa: Đũa cắm ở mộ nào, trứng cũng vẫn đậu!
Anh H gọi điện hỏi nhà ngoại cảm B.H thì được cô giải thích: Các liệt sỹ khác thấy liệt sỹ của nhà anh được gia đình tìm đón nên phấn khởi chia vui, bởi vậy cắm mộ nào trứng cũng đậu (!). Nghe nhà ngoại cảm nói vậy, anh bắt đầu hoài nghi nhưng vẫn tiếp tục thực nghiệm. Anh yêu cầu cháu và con trai anh mang trứng đũa ra ngoài khu vực nghĩa trang rồi cắm lên bất kỳ chỗ nào, thì lạ thay cắm đâu trứng cũng đậu! Anh cảm thấy thất vọng...
Đêm đã khuya, mọi người đã thấm mệt nên đi nghỉ. Khoảng hơn 11h đêm, cháu anh H gọi anh sang phòng nó. Một cảnh tượng đập ngay vào mắt làm anh H choáng váng: Quả trứng vẫn đậu trên đầu chiếc đũa, khi chiếc đũa cắm vào khe giữa hai chiếc ghế salon được ép sát lại!
Anh H chán ngán trở về phòng, thao thức suốt đêm không ngủ. Sáng hôm sau, anh H liên lạc với cô B.H thì được cô giải thích: Đây là hiện tượng cảm ứng điện từ vì quả trứng là một cơ thể sống vẫn tích điện và chiếc đũa tre cũng có khả năng nhiễm điện nên vẫn còn lực hút để giữ được quả trứng (?).
Lần này, lý giải của nhà ngoại cảm đã không còn thuyết phục được anh H nữa. Quả trứng đậu cành đũa, với anh H, không còn là một hiệu ứng tâm linh để xác nhận mộ, mà đã trở thành một trò đùa quái ác. Lòng tin của anh H đã không còn. Và quả nhiên là sau này, anh H đã tìm được mộ anh trai anh - liệt sỹ Mai Công Nh ở trong vườn của một người dân sống tại xã Trà Sơn, huyện Bắc Trà My, tỉnh Quảng Nam.

Kỳ III: “Trứng đứng đũa“, trò ai cũng có thể làm được“

Báo Pháp luật Việt Nam số trước có đăng bài “Quả trứng đậu trên đầu đũa - Hiệu ứng tâm linh hay trò bịp” phản ánh sai số nghiêm trọng của phương pháp dùng hiện tượng “quả trứng đứng đũa” để định vị mộ có hài cốt người. Phản hồi bài viết, nhiều bạn đọc vẫn khăng khăng cho rằng đây là một hiệu ứng tâm linh và không phải ai cũng làm được.
Trước khi cho trứng đứng đũa, cần phải dồn trọng tâm của quả trứng dồn về một phía.
Để rộng đường dư luận, Pháp luật Việt Nam đăng tải về trường hợp của một công dân bình thường của Thủ đô có thể lý giải và thực hành hiện tượng “quả trứng đứng đũa”.

Chỉ cần tập trung
Ông Đỗ Sơn Hà (64 tuổi), một ông giáo dạy Toán đã về hưu rất bình thường hiện cư trú tại số nhà 30, tổ 67, phường Tương Mai, quận Hoàng Mai, Hà Nội, cho hay: “Là thầy giáo dạy môn Toán, tôi hiểu rằng phải có một quy luật khoa học thì quả trứng mới có thể đứng trên đầu cây đũa. Và qua thử nghiệm, tôi đã làm rất thành thục thí nghiệm trên ở bất kỳ nơi nào”.

* Ông Hà khẳng định, “quả trứng đứng đũa” là trò chơi mà ai cũng có thể làm được.
Không chỉ thí nghiệm thành hiện tượng quả trứng đứng được trên đầu đũa hay trên mặt phẳng nghiêng để chứng minh hiện tượng này xảy ra do chuyển động vật lí chứ không do một lực lượng vô hình nào đó tác động, ông Hà còn tìm ra quy luật của hiện tượng này.
Ông Hà nói: “Bên trong mỗi quả trứng đều có lòng trắng, lòng đỏ và dây xoắn liên kết lòng trắng, lòng đỏ. Trước khi cho trứng đứng đũa, cần phải dồn trọng tâm của quả trứng bằng cách lắc nhẹ làm đứt dây xoắn khiến lòng đỏ, lòng trắng trứng đều đổ dồn về một phía (quả trứng khi bị di chuyển đường xa cũng thường bị đứt sợi dây xoắn này - PV). Sau đó, đặt chỗ tiếp xúc của quả trứng vào đầu cây đũa sao cho vuông góc với lực hút Trái đất. Chỉ cần như vậy thì quả trứng sẽ đứng yên cả tiếng đồng hồ. Không chỉ có quả trứng mà các vật dụng khác nếu thử đặt lên đầu cây đũa chỉ cần tuân thủ theo đúng quy tắc dồn trọng tâm về điểm tiếp xúc và cho điểm tiếp xúc vuông góc 90 độ so với bề mặt là được”.
Vừa nói, ông Hà vừa diễn cho phóng viên xem các trò: Đặt quả trứng sống, đặt chai thủy tinh có nước, chai không nước lên đũa, lên mặt bàn kính. Thậm chí, ông Hà còn nhoay nhoáy diễn các trò này trên mặt kính phẳng, mặt kính nghiêng 15 độ.
“Vậy dưới cái bàn này có hài cốt à?. Không! Tất cả đều giải thích được bằng khoa học. Quan trọng là tập trung vào động tác để tránh run tay mà thôi!” - ông Hà chỉ vào quả trứng trên đầu cây đũa được cắm vào một cái cốc đựng gạo đặt trên bàn kính nhà mình khẳng định.

Phản bác vì chuyện quả trứng, cây đũa bị mê tín hóa
Lý giải về nguyên nhân khiến mình bỏ công sức ra trong việc tìm tòi nguyên tắc khoa học để lý giải hiện tượng quả trứng trên đầu cây đũa, ông Hà nói: Khoảng đầu năm 2010, có một tờ báo chuyên ngành cho đăng bài viết của mấy vị giáo sư, tiến sỹ bàn về chuyện tâm linh.
Trong đó, các vị này khẳng định chuyện quả trứng đứng trên đầu cây đũa là một hiện tượng tâm linh rồi phán một câu xanh rờn: Quả trứng đứng trên đầu đũa là hiện tượng không theo bất kỳ một quy tắc vật lý nào! Sau đó, người ta còn mời một số nhà khoa học, nhà ngoại cảm nổi tiếng về “biểu diễn” việc đặt quả trứng lên đầu đũa và lý giải dưới góc độ tâm linh.
“Như vậy, họ đã đưa màu sắc tâm linh, màu sắc mê tín vào một hiện tượng mà tôi nghĩ hoàn toàn có thể lý giải bằng khoa học. Điều này làm tôi bức xúc và thôi thúc tôi nghiên cứu tìm ra quy luật kể trên” - ông Hà nói.
Sau khi lý giải được hiện tượng trên dưới góc độ khoa học, ông Hà cho biết đã có nhiều gia đình liên lạc bày tỏ nỗi cánh cánh rằng trước đây ngôi mộ nhà mình được tìm bằng phương pháp dẫn đường qua quả trứng trên đầu đôi đũa.

Kỳ 4: Thực hư việc chuyện trò với người chết

Bấy lâu nay, nhiều người đã lăng xê quá mức khả năng nói chuyện được với linh hồn người chết của một số nhà ngoại cảm mà thiếu hẳn sự kiểm chứng cần thiết cũng như những thông tin theo chiều ngược lại. Xin kể ra mấy câu chuyện để thấy rằng trong nhiều trường hợp, khả năng nói chuyện với người chết chỉ là trò bịp của một số nhà ngoại cảm.

Chuyện đôi dép cao su
Chính người viết bài này đã đi tìm hài cốt của em trai, một liệt sỹ vào Nam chiến đấu. Trong hành trình tìm mộ ấy, tôi từng được cô đồng P nổi tiếng ở Hàm Rồng (Thanh Hóa) mượn danh linh hồn người chết chỉ ngôi mộ liệt sỹ vô danh số 6, cánh ngôi sao thứ 12, ở Nghĩa trang liệt sỹ Dương Minh Châu (tỉnh Tây Ninh) là mộ em tôi, kèm theo một câu chuyện về quá trình chiến đấu, hy sinh hết sức cảm động.

* Tín chủ lũ lượt chờ đến lượt gọi hồn tại biệt điện của cô đồng P ở Hàm Rồng, Thanh Hóa.
Quả đúng là ở Nghĩa trang liệt sỹ Dương Minh Châu có một ngôi mộ với những đặc điểm như cô P chỉ bảo, nhưng làm sao tôi có thể nhận đây là mộ em trai mình khi mà tìm những nhân vật còn sống trong câu chuỵện qua miệng cô đồng P thì chẳng thấy một ai? Hơn thế nữa, khi tìm thấy hồ sơ liệt sỹ ở Phòng Chính sách - Quân khu 7, tôi mới biết rằng em tôi không hy sinh ở Tây Ninh mà đã ngã xuống ở tận... Bình Phước.
Thất vọng với cô đồng P, tôi lại cầm ảnh liệt sỹ đến nhờ nhà ngoại cảm B.H tìm mộ giúp. Sau khi tôi cung cấp rõ trận đánh và nơi em tôi hy sinh cho B.H, ít ngày sau, cô cho biết đã gặp được liệt sỹ và cho biết mộ đã được quy tập vào Nghĩa trang liệt sỹ huyện Bù Đăng. Theo chỉ dẫn của B.H, ngôi mộ tôi đang tìm là mộ vô danh thứ nhất, ở hàng thứ hai... Ngoài ra, B.H bảo ngôi mộ này được đưa từ nơi em tôi hy sinh về, khi cải táng lần đầu, trong mộ có cả đôi dép cao su...
Tôi nói lại thông tin này cho các cựu chiến binh của đơn vị em tôi nghe. Họ phủ nhận ngay vì trận tiềm nhập đánh nở hoa trong lòng địch đêm đó, các chiến sỹ đặc công đều mình trần, chân đất chứ đâu có đi giày dép.
Sau này, tôi tìm được mộ em trai tôi vẫn nằm trong vườn nhà dân chưa được quy tập...

Cô đồng... bịp
Trở lại với cô P ở Hàm Rồng (Thanh Hóa), còn nhớ chỉ mới tháng 8/2009, “năng lực gọi hồn không cần biết tên tín chủ” của cô đã bị phóng viên một tờ báo của Hà Nội phơi bày một cách đầy hài hước. Theo đó, cô đồng trứ danh cả nước “tài giỏi” đến mức đã gọi được một vong hồn... không có thật về trần gian tâm sự với phóng viên này.
Trò chuyện với chúng tôi, anh phóng viên kể lại rằng chính điện của cô đồng P nằm ở khu chân cầu Hàm Long, thuộc địa phận thị trấn Tào Xuyên, huyện Hoằng Hoá (còn nơi cô P ở thuộc phường Hàm Rồng, TP.Thanh Hóa, cách điện thờ 1 cây cầu).
10h ngày 17/8/2009, khi phóng viên có mặt tại khu điện thờ cũng là lúc cô P bắt đầu việc gọi hồn cho những khách phương xa đang mòn mỏi mong được gặp vong nhà mình. Chờ mãi không đến lượt mình nên trưa cùng ngày, phóng viên đã dùng cơm tại Nhà hàng A.N (nhà hàng này án ngữ trước gian điện thờ của cô P).
Tại đây, phóng viên được nhân viên mách nước phải thuê phòng, ăn ngủ lại rồi “bồi dưỡng” cho bà chủ nhà hàng (cũng là chị gái cô P) thì mới sớm được cô P gọi hồn cho. Sau bữa tối, phóng viên đã “tỉ tê” với chủ nhà hàng rồi đưa cho bà ta 50.000 đồng kèm tờ giấy ghi tên phóng viên và họ tên của “vong” cần gọi là một cô người yêu cũ đã mất (không có thật).
Hành động “hối lộ” và cung cấp thông tin cho “chân gỗ” của của cô P nhanh chóng phát huy tác dụng. Ngay sáng hôm sau, cô P đã gọi phóng viên vào gặp vong hồn không có thật này và nhờ có vong hồn bịa đặt đó, phóng viên đã được tâm sự những lời yêu đương, nhớ nhung nam nữ với... cô đồng P.

Thay lời kết
Mong muốn tìm được mộ người thân là khát khao cháy bỏng của tất cả các gia đình ở Việt Nam. Tôi đã chứng kiến những chuyện hết sức xúc động: Có những người phụ nữ khi chồng hy sinh còn son trẻ, suốt cuộc đời còn lại vẫn ở vậy thờ chồng. Năm tháng lao động cực nhọc chắt bóp gom góp từng đồng để có tiền đi tìm hài cốt chồng.
Đi tìm gặp đồng đội cũ của chồng còn sống trở về, tìm đến các cơ quan hữu quan để hỏi những thông tin về chồng, tìm tới nơi chồng hy sinh, tìm đến các nhà ngoại cảm và đi tìm mộ theo chỉ dẫn của các nhà ngoại cảm...
Hết tiền lại về nhà lao động tích cóp lại, có tiền lại đi tìm mộ chồng, thời gian cứ trôi qua đến nay bà đã hơn 70 tuổi mà chưa tìm được mộ chồng, nhưng bà vẫn không từ bỏ ý định. Có những bà mẹ liệt sỹ khi nhắm mắt vẫn chưa yên lòng vì chưa tìm thấy hài cốt của con trai và trăn trối cho con cháu phải tìm cho được hài cốt đưa về an táng tại Nghĩa trang liệt sỹ quê nhà. Lại có bà mẹ liệt sỹ gần 90 tuổi, đi lại phải chống gậy, từ Hà Tĩnh theo con ra Hà Nội tìm đến nhà ngoại cảm nhờ tìm hài cốt con trai...
Trước mong muốn cháy bỏng ấy, các nhà ngoại cảm đừng vì vụ lợi, háo danh mà quên lương tâm và đạo đức. Những trường hợp không có hoặc không còn khả năng tìm được mộ thì cứ nói thẳng với thân nhân liệt sỹ, không được nói bừa làm tốn công, tốn của, tốn thời gian, làm khổ những gia đình liệt sỹ vốn đã chịu nhiều đau thương mất mát trong chiến tranh. Những trò bịp bợm sớm muộn cũng bị bóc trần và bị dư luận xã hội lên án.
Đối với thân nhân liệt sỹ, xin hãy tỉnh táo khi nhờ các nhà ngoại cảm, nhất là khi họ chỉ vào những ngôi mộ không tên, đừng để tình cảm lấn át lý trí. Cơ sở để kiểm chứng những thông tin mà nhà ngoại cảm đưa ra là: Hồ sơ liệt sỹ được lưu giũ tại các phòng chính sách các quân khu, quân đoàn, thông tin từ những nhân chứng sống - đặc biệt là từ những đồng đội của liệt sỹ. Ngoài ra, thời gian các liệt sỹ hy sinh đã trên dưới 40 năm, hài cốt liệt sỹ phần lớn đã hóa thổ hoặc còn rất ít, hiểu rõ điều đó, thân nhân liệt sỹ cần cân nhắc xem có nên tiếp tục tìm không.
Cũng vì tìm kiếm và quy tập hài cốt liệt sỹ là một công việc rất thiêng liêng nên chính quyền và các cơ quan quản lý Nhà nước các cấp cần có biện pháp ngăn chặn hoạt động của các nhà ngoại cảm rởm, những kẻ lợi dụng năng lực ngoại cảm để hành nghề mê tín dị đoan, trục danh, trục lợi; xử lý nghiêm việc phát hành những băng đĩa về ngoại cảm bất hợp pháp, truyền bá mê tín dị đoan.
Trần Linh
(Theo Pháp luật Việt Nam)

Chủ Nhật, 5 tháng 6, 2011

Toàn văn phát biểu của tướng Thanh tại Singapore

(VTC News) – “Tuyệt đối không sử dụng vũ lực, đồng thời giữ gìn hòa bình, ổn định, bảo vệ lao động và các hoạt động kinh tế, hàng hải...” – Đại tướng Phùng Quang Thanh.
Lời Tòa soạn: Sáng nay, 5/6, tại Hội nghị An ninh châu Á lần thứ 10 (Đối thoại Shangri-La 10) tổ chức tại Singapore, Đại tướng Phùng Quang Thanh, Bộ trưởng Bộ Quốc phòng nước CHXHCN Việt Nam đã có bài phát biểu quan trọng: “Ứng phó với các thách thức an ninh biển mới”.
Dưới đây là toàn văn bài phát biểu do Phóng viên VTC News từ Singapore gửi về, trân trọng giới thiệu cùng bạn đọc.
Toàn văn phát biểu của tướng Thanh tại Singapore
Đại tướng Phùng Quang Thanh- Bộ trưởng Bộ Quốc phòng nước CHXHCN Việt Nam phát biểu tại Hội nghị.

Thưa Ngài Chủ tịch!
Thưa các quí vị!

Tôi chân thành cảm ơn Viện Nghiên cứu Chiến lược Quốc tế và nước Chủ nhà Xinh-ga-po đã mời tôi tham dự Đối thoại Shangri-La lần thứ 10 và chia sẻ cùng các quí vị tại phiên họp này.
Tôi đồng tình với đánh giá của các quí vị về vai trò của Đối thoại Shangri-La trong 10 năm qua với những đóng góp tích cực vào việc xây dựng lòng tin, tăng cường tính minh bạch trong chính sách an ninh của các quốc gia trong khu vực, đồng thời thúc đẩy việc hình thành các cơ chế hợp tác an ninh đa phương mới vì mục tiêu hòa bình, ổn định và phát triển thịnh vượng chung ở châu Á-Thái Bình Dương và trên thế giới.

Thưa các quí vị!
Chủ đề mà Ban tổ chức dành cho tôi “Ứng phó với các thách thức an ninh biển mới” là một vấn đề rất thời sự, rất hệ trọng, liên quan đến hòa bình, ổn định và phát triển của khu vực và trên thế giới. Nói đến biển trong Thế kỷ 21, chúng ta đều có nhận thức chung đó là không gian sống còn, phát triển và là tương lai của thế giới hiện đại đối với cả các nước có biển và không có biển, tại những khu vực có tuyên bố chủ quyền, hay không tuyên bố chủ quyền.
Đặc điểm nổi lên của không gian biển thời gian gần đây là sự can dự của các nước được tăng cường trong mọi lĩnh vực để có được lợi ích trước mắt và lâu dài của các quốc gia, các lợi ích đó đều mang tính chiến lược, sống còn.

Toàn văn phát biểu của tướng Thanh tại Singapore
Hải quân Việt Nam luyện tập. Ảnh: internet
Trong bối cảnh hiện nay, các mối quan hệ hợp tác đang phát triển mạnh mẽ, đem lại lợi ích lớn cho từng quốc gia, cho khu vực và cho toàn thế giới. Bên cạnh đó, cũng nảy sinh những khác biệt, mâu thuẫn, thậm chí xung đột. Chúng ta không nên né tránh và hãy nhìn nhận nó, những sự hợp tác và khác biệt đó là một thực tế khách quan, là hai mặt của một vấn đề trong quá trình phát triển và khai thác biển.
Vấn đề là chúng ta phải nhận thức đầy đủ tính toàn cầu, tính quốc tế của biển trong thế giới hiện đại- không có thách thức nào là của riêng ai, mà đó là những thách thức chung, trực tiếp hay gián tiếp đối với tất cả các quốc gia, đòi hỏi phải có sự hợp tác rộng rãi, thiện chí để tăng cường hợp tác, giảm thiểu những khác biệt, mâu thuẫn và xung đột.
Vậy, chúng ta sẽ làm gì với cái nhìn rộng rãi, trên góc độ đa phương để ngày càng cải thiện tình hình, sử dụng có hiệu quả tài nguyên, môi trường không gian biển, đem lại lợi ích cho từng quốc gia, cho khu vực, cũng như cho toàn thế giới?
Trước hết, chúng ta cần có nhận thức chung đúng về giá trị, về những đặc điểm mới, những lợi ích và thách thức mà tất cả các quốc gia đều gặp phải. Sự xuất hiện hàng loạt vấn đề an ninh phi truyền thống bên cạnh những vấn đề an ninh truyền thống là vấn đề tất yếu nảy sinh trong quá trình phát triển của thế giới, từ đó càng cần hơn sự hợp tác rộng rãi, cả song phương và đa phương để cùng giải quyết là một ví dụ cho thấy tính đa dạng, sự đan xen giữa phát triển và thách thức, giữa lợi ích và xung đột… trong tình hình hiện nay.
Thứ hai, chúng ta cần củng cố các cơ sở pháp lý về các hoạt động trên biển, nhằm tạo điều kiện thuận lợi cho hợp tác phát triển, ngăn chặn những hành động phương hại đến lợi ích chung của khu vực cũng như của từng nước, tôn trọng chủ quyền lãnh thổ của các quốc gia và xử lý tốt những vấn đề nảy sinh như tranh chấp chủ quyền, lãnh thổ…Trước hết, cần tuân thủ nghiêm và thực hiện đầy đủ Công ước LHQ về luật biển 1982. Trong khu vực Đông Nam Á, cần thực hiện đầy đủ Tuyên bố về cách ứng xử trên Biển Đông (DOC), tiến tới ASEAN và Trung Quốc cùng nhau xây dựng Bộ qui tắc ứng xử trên Biển Đông (COC).

Toàn văn phát biểu của tướng Thanh tại Singapore
Ảnh chụp của Philippines vào ngày 21-5 cho thấy tàu hải giám 75 của Trung Quốc xuất hiện ở vùng biển tranh chấp với Philippines. Ảnh: Tuổi Trẻ.
Bên cạnh đó, việc tăng cường hiệu lực của các cơ chế hiện hữu và xuất hiện các cấu trúc an ninh mới như Cấp cao Đông Á (EAS) với sự tham gia của Nga và Mỹ, hay ADMM+ cũng cho thấy nhu cầu và triển vọng hợp tác giữa ASEAN với các nước đối tác có chung lợi ích trong khu vực, nó sẽ đem lại một tương lai tốt đẹp khi có sự thống nhất, đoàn kết và phát huy vai trò trung tâm của ASEAN, cũng như hài hòa lợi ích và trách nhiệm của các nước đối tác.
Thứ ba, chúng ta cần tăng cường hơn nữa hợp tác phát triển trên biển, cả song phương và đa phương, nhằm đem lại sự hiểu biết, tôn trọng lẫn nhau, cùng phát triển. Trong đó, hợp tác quốc phòng có vai trò ý nghĩa đặc biệt quan trọng, trước hết nhằm xây dựng và tăng cường lòng tin giữa quân đội các nước, tuyệt đối không sử dụng vũ lực, đồng thời giữ gìn hòa bình, ổn định, bảo vệ lao động và các hoạt động kinh tế, hàng hải, hòa bình trên biển.
Vùng biển Ma-lắc-ca vừa qua đã có sự ổn định, góp phần cho sự tăng trưởng của khu vực. Chúng tôi đánh giá cao sự hợp tác hải quân giữa các nước trực tiếp có liên quan như Ma-lai-xi-a, In-đô-nê-xi-a, Xing-ga-po và sự ủng hộ của những quốc gia trong và ngoài khu vực. Tương tự như vậy, việc tăng cường hợp tác hải quân như tuần tra chung, thiết lập đường dây nóng giữa Việt Nam với Trung Quốc, Thái Lan, Cam-pu-chia và tiến tới tuần tra chung với Ma-lai-xi-a và In-đô-nê-xi-a cũng góp phần tăng cường an ninh, trật tự trên Biển Đông.
Thứ tư, đối với các vấn đề, vụ việc xảy ra trên biển, chúng ta cần kiên trì, kiềm chế, xử lý rất bình tĩnh, trên tầm cao chiến lược và nhận thức quan trọng về tính chất của thời đại, trong đó đặc biệt cần tuân thủ luật pháp quốc tế, công khai minh bạch; Và những diễn đàn như Shangri-La hôm nay là cơ hội để chúng ta cùng minh bạch quan điểm về lợi ích, về những thách thức và những quan ngại, đồng thời bày tỏ chính sách quốc phòng của các quốc gia.
Trong hợp tác, chúng ta cần bảo vệ chủ quyền, lợi ích quốc gia dân tộc, đồng thời phải giữ gìn hòa bình, ổn định và phát triển trong khu vực - đó là giá trị chung trong quan hệ lợi ích của tất cả các nước, đồng thời cũng là giá trị to lớn đối với mỗi quốc gia trong một môi trường lành mạnh, ổn định để phát triển.
Tình hình Biển Đông nhìn chung vẫn ổn định, nhưng đôi khi vẫn xảy ra các va chạm, gây lo ngại cho các quốc gia ven biển, gần đây nhất là vụ ngày 26/05/2011, tàu khảo sát Bình Minh 02 của Việt Nam bị cắt cáp thăm dò khi đang hoạt động thăm dò dầu khí bình thường trong vùng đặc quyền kinh tế 200 hải lý của Việt Nam, gây lo ngại đến việc duy trì hòa bình ổn định ở Biển Đông cũng như khu vực và trên thế giới.
Toàn văn phát biểu của tướng Thanh tại Singapore
Tàu hải giám Trung Quốc cắt cáp thăm dò của tàu Việt Nam, khi đang ở trong vùng đặc quyền kinh tế 200 hải lý của Việt Nam. Ảnh: TTXVN
Việt Nam đã kiên trì giải quyết vụ việc trên bằng biện pháp hòa bình theo luật pháp quốc tế và nguyên tắc bảo vệ chủ quyền lãnh thổ, giữ gìn hòa bình, ổn định trên Biển Đông và giữ mối quan hệ hữu nghị với các nước láng giềng. Chúng tôi mong muốn những sự việc tương tự không tái diễn.

Thưa các quí vị!
Là một quốc gia biển, trải qua nhiều cuộc chiến tranh, chúng tôi thấu hiểu giá trị của hòa bình và ổn định cho xây dựng và phát triển đất nước. Chính vì vậy, chính sách quốc phòng của Việt Nam là hoà bình và tự vệ; Việt Nam luôn chủ trương mở rộng quan hệ hợp tác với quân đội các nước trong và ngoài khu vực, tăng cường hiểu biết và tôn trọng lẫn nhau, phối hợp trong các hoạt động nhằm đối phó với các mối đe dọa an ninh chung, trong đó có an ninh biển.
Việt Nam luôn coi an ninh quốc gia của mình gắn liền với an ninh khu vực và thế giới, mong muốn là bạn, là đối tác tin cậy của các nước trong Cộng đồng quốc tế, tăng cường xây dựng lòng tin, phát triển quan hệ hữu nghị và hợp tác với các nước láng giềng, các nước trong khu vực và thế giới vì hòa bình, ổn định và phát triển.

Cuối cùng, chúc các quí vị mạnh khỏe!
Chúc Đối thoại Shangri-La lần thứ 10 thành công tốt đẹp!
Xin cảm ơn!

Đại tướng Phùng Quang Thanh
(Bộ trưởng Bộ Quốc phòng Việt Nam)


Quân đội Việt Nam phải theo dõi sát tình hình, không để sự việc diễn biến phức tạp, leo thang. Còn nếu với một hành động là bạo lực vũ trang thì dứt khoát quân đội sẽ tham gia bảo vệ, Thứ trưởng Quốc phòng Nguyễn Chí Vịnh khẳng định.

Trong cuộc phỏng vấn với Thanh Niên vào trưa qua tại diễn đàn an ninh châu Á - Thái Bình Dương ở Singapore, Thứ trưởng Quốc phòng, trung tướng Nguyễn Chí Vịnh khẳng định Việt Nam theo đuổi chính sách giải quyết căng thẳng bằng đối thoại hòa bình.

Thưa trung tướng, trong tất cả các cuộc họp từ khi diễn đàn khai mạc tới nay, vấn đề biển Đông luôn được nhắc đến với hàm ý không đồng tình về sự vô lý của Trung Quốc (TQ). Ông có nghĩ rằng, ngay tại hoặc sau diễn đàn, TQ sẽ có những điều chỉnh phù hợp?
Nói đến biển Đông, người ta thường nhìn vào vấn đề tranh chấp và xung đột. Nhưng cần phải nhìn biển Đông một cách toàn diện để tìm đến căn nguyên của những vấn đề đó. Trước hết, biển Đông là một khu vực ngày càng đem lại nhiều lợi ích cho các quốc gia, không chỉ các quốc gia ven biển. Ví dụ như giao thông hàng hải, tài nguyên trên bờ, nguồn lợi thủy sản và rất nhiều nguồn lợi khác. Vì vậy, ai cũng muốn can dự vào để có lợi ích ở đó. Sự can dự của các nước vào đây càng ngày càng nhiều, với những lợi ích khác nhau. Đương nhiên có những lợi ích cùng chia sẻ, nhưng cũng có những mâu thuẫn, tranh chấp vì lợi ích. Vì thế, nói tranh chấp biển Đông không chỉ nói giữa VN và TQ, mà tất cả những nước có lợi ích ở khu vực.
Tiếng nói của cộng đồng quốc tế tại đây, theo tôi hiểu, là họ nói vấn đề chung đó, rằng đây là "sân" chung, trước hết phải tôn trọng chủ quyền của các nước theo luật pháp quốc tế, không ai được quyền giữ làm "sân" riêng của mình, không ai được quyền khống chế biển Đông, không ai được quyền tài phán ở các khu vực tranh chấp.

Thứ trưởng Quốc phòng, trung tướng Nguyễn Chí Vịnh trả lời phỏng vấn Báo Thanh Niên - Ảnh: Thục Minh
Còn sự việc vừa qua đối với tàu Bình Minh 02 của chúng ta là một trong nhiều sự việc khiến người ta quan tâm. Quan tâm cái gì? Năm ngoái, TQ đưa ra khái niệm "đường lưỡi bò" và năm nay họ chính thức gửi tài liệu lên LHQ. Người ta đặt câu hỏi liệu hành động này có phải là một bước đi đầu tiên để biến "đường lưỡi bò" từ lời nói sang hiện thực hay không. Đây là câu hỏi của cộng đồng thế giới chứ không còn là của riêng VN, bởi nếu đó là sự thật thì sẽ phương hại đến lợi ích của tất cả các nước có liên quan.
Tôi hoàn toàn kỳ vọng vào sự điều chỉnh, sự nhận thức đúng đắn hơn của TQ trước những tiếng nói của cộng đồng quốc tế như vậy. Mà có điều chỉnh hay nhận thức đúng hơn thì cũng là vì lợi ích của TQ mà thôi. TQ bây giờ cần gì? Thứ nhất là môi trường hòa bình, ổn định để phát triển. Thứ hai, vô cùng cần, là một hình ảnh đẹp trên thế giới, cũng để phát triển. Hình ảnh đẹp đó không phải cho thêm phần mỹ miều, mà, rất thực tế, là để họ phát triển kinh tế, phát triển quan hệ chính trị và uy tín của mình. Đứng về góc độ lợi ích như vậy, chúng ta hoàn toàn có thể kỳ vọng sự điều chỉnh của TQ.

Liên quan đến vụ tàu Bình Minh 02, một chuyên gia luật quốc tế tại Singapore đưa ra ý kiến VN nên đưa vụ này lên Tòa án Trọng tài quốc tế. Tòa án này có thể giải quyết vụ kiện bất chấp TQ có đồng ý ra tòa hay không. Trung tướng nghĩ sao về ý kiến này?
Tôi cho đó là một lựa chọn. Nhưng, theo tôi, để xác định về chủ quyền, vùng đặc quyền kinh tế 200 hải lý... thì Công ước LHQ về Luật Biển (UNCLOS) đã nói rõ. Không cần tòa án nào cả. Theo tôi, trước hết và sau cùng vẫn là VN và TQ giải quyết với nhau. Cho nên, giải pháp mà chúng ta kiên trì lựa chọn là giải quyết với TQ, công khai và minh bạch. Chúng ta công khai cho cộng đồng quốc tế biết, như ở hội nghị hôm nay, để người ta có tiếng nói và để TQ suy nghĩ về hành vi của mình.
Chủ trương của Đảng và Nhà nước ta là hết sức vững vàng, hết sức đúng đắn, khôn khéo và linh hoạt. Đó là kinh nghiệm bảo vệ Tổ quốc được đúc kết từ hàng ngàn năm lịch sử. Đó là gì? Là tăng cường hợp tác, tăng cái đồng về lợi ích, giảm bớt cái bất đồng, trong khi ta vẫn giữ vững chủ quyền lãnh thổ. VN luôn kiềm chế và không để vấn đề vượt qua tầm kiểm soát mà ranh giới là xung đột. Nói như thế, chúng ta cần rất kiên trì - kiên trì bảo vệ chủ quyền lãnh thổ, kiên trì giữ hòa hiếu, hữu nghị với nước láng giềng. Không còn cách nào khác.
Tôi nhắc lại, đưa ra tòa án quốc tế cũng là một lựa chọn. Nhưng trước hết và sau cùng vẫn là giải quyết với TQ. Và vì vậy, sự lựa chọn của Đảng và Nhà nước ta sẽ giải quyết được vấn đề, dù là rất lâu dài.
Bây giờ mọi người nhìn vào sự kiện ngày 26.5 một cách rất bức xúc. Tôi đồng ý. Nhưng nếu nói về kết quả, chúng ta hãy nhìn: Trước hết, TQ đâm tàu, cắt cáp của ta, ta phản đối, đòi bồi thường, sửa xong ta lại tiếp tục thăm dò ở chỗ ấy, ta có bỏ chỗ ấy đâu! Thứ hai, chúng ta tuyên truyền rộng rãi cho cộng đồng thế giới để họ nhìn thấy cái nào đúng, cái nào sai, cái nào đẹp, cái nào xấu. Sự kiện quá rõ ràng, mọi người đều biết rõ. Còn đối với TQ, một lần nữa ta nói với họ rằng: “Các đồng chí đã, thứ nhất, vi phạm luật pháp quốc tế; thứ hai, xâm phạm chủ quyền VN; thứ ba, không tôn trọng các điều khoản Tuyên bố các bên về ứng xử ở biển Đông đã ký với ASEAN". Chúng ta cũng nói với họ rằng: "Chúng tôi đã làm đúng với nhận thức chung của lãnh đạo hai nước là kiềm chế, là giải quyết song phương, là công khai minh bạch, và tuyệt đối "không sử dụng vũ lực". Đồng thời, chúng ta cũng chứng minh quyết tâm bảo vệ chủ quyền của đất nước. Tóm lại, tôi muốn nói, hãy nhìn sự kiện 26.5 một cách tích cực về phía VN.

Thưa trung tướng, có người cho rằng tại sao lực lượng của ta không phát hiện sớm và can thiệp đối với tàu hải giám của TQ mà để họ tiến sâu vào vùng đặc quyền kinh tế của ta?
Trước hết, vùng đặc quyền kinh tế là của ta, ta có toàn quyền quản lý, khai thác, xây dựng..., và bảo vệ chủ quyền. Nhưng theo UNCLOS, tàu các nước có thể đi lại vô hại trong khu vực này thì chúng ta không có quyền ngăn cấm, thậm chí ta còn có trách nhiệm bảo vệ họ. Vấn đề ở đây là, khi họ hành động uy hiếp, cắt cáp tàu Bình Minh 02 của ta là họ đã vi phạm luật pháp VN và luật quốc tế.
Quân đội đương nhiên có trách nhiệm bảo vệ vùng biển, vùng trời và bảo vệ chủ quyền quốc gia. Tuy nhiên, đây là sự va chạm giữa hai con tàu dân sự. Đây là vụ va chạm dân sự, nên hai chủ thể va chạm phải giải quyết với nhau trên cơ sở luật pháp quốc tế và báo cáo lên các cơ quan luật pháp, cơ quan quản lý của hai nước. Tuy nhiên, quân đội phải theo dõi sát tình hình, không để sự việc diễn biến phức tạp, leo thang. Còn nếu với một hành động là bạo lực vũ trang thì dứt khoát quân đội sẽ tham gia bảo vệ.
Xin cảm ơn trung tướng!

Lợi ích và sự tin cậy

Thưa trung tướng, trong bài phát biểu sáng nay (4.6 - PV), Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Robert Gates nói: "Mỹ và VN đã tiến đến phía trước và xây dựng quan hệ song phương mạnh mẽ và sinh động". Theo ông, mối quan hệ hợp tác an ninh quốc phòng giữa hai bên sẽ có nét mới nào?
Không nên lấy những lời phát biểu tốt đẹp của một chính khách để đo lường quan hệ giữa hai quốc gia. Tuy nhiên tôi có thể nói quan hệ giữa Mỹ và VN đang phát triển, vì 2 lý do. Thứ nhất, lợi ích. Mỹ có lợi ích khi quan hệ với các nước trong khu vực, mà ở đó VN có một vị thế rất đáng tự hào: Có tiếng nói chính nghĩa, có vị trí địa chính trị quan trọng với hơn 80 triệu dân. Mỹ quan tâm đến VN là điều đương nhiên. Thứ hai, Mỹ tôn trọng VN, tôn trọng độc lập, chủ quyền lãnh thổ, tôn trọng luật pháp và chế độ xã hội chủ nghĩa của VN. Chính nhờ 2 lý do đó mà quan hệ Mỹ - VN ấm dần lên, trong đó có quan hệ quốc phòng.
Thời gian vừa qua VN và Mỹ có sự hợp tác trong nhiều lĩnh vực. Trước hết là việc tìm kiếm hài cốt lính Mỹ mất tích ở VN. Năm ngoái hai bên đạt được một thỏa thuận quan trọng là Mỹ hỗ trợ tìm kiếm hài cốt liệt sĩ cách mạng VN trong thời kỳ chống Mỹ. Họ cũng đồng ý xây dựng với ta hành trình tìm di sản chiến tranh, những quyển nhật ký, tranh vẽ, bút thư các chiến sĩ ta gửi cho gia đình. Tôi là người trực tiếp chuyển những thứ ấy đến gia đình người đã mất sau 40 năm, điều đó là vô giá đối với gia đình họ và với nhân dân ta. Và tôi nói với người Mỹ, không có gì tốt hơn là các ông phải làm điều ấy.
Trong lĩnh vực quốc phòng, hai bên hợp tác về quân y, đào tạo tiếng Anh, rà phá bom mìn, giải độc... Những việc này nằm trong khuôn khổ hợp tác khắc phục hậu quả chiến tranh. Tôi cho rằng VN cũng có lợi ích trong những việc này, đồng thời cũng tăng sự tin cậy giữa hai bên.

Thục Minh
(VP Singapore thực hiện)