Thứ Tư, 1 tháng 7, 2026

Khi thượng thư lập ngôn

 Xuân Ba

TP - Lập ngôn cũng chỉ là cái cách nói vui khi được tiếp cận với hồi ký của một Bộ trưởng.

Trải ba khóa TƯ ủy viên (VIII, IX, X). Hai khóa Bộ trưởng Bộ Kế hoạch Đầu tư và 2 nhiệm kỳ Quốc hội. Có lẽ hơi bị hiếm trong mặt bằng đọc hiện thời, ló dạng tập hồi ký của một quan chức cao cấp như ông Võ Hồng Phúc?

Chuyện của chúng tôi - Bản tiếng Việt và Nhật

Chuyện của chúng tôi - Bản tiếng Việt và Nhật

Tự dưng thấy giật mình khi hậu thế nước Việt nghĩ về nhiệm kỳ của các quan chức cỡ Thượng thư (hàm Bộ trưởng) dưới chế độ mới! Bởi nó có khác chi lối viết sử cũ từ thời cụ Lê Quý Đôn. Đơn thuần là thứ lý lịch cán bộ dạng trích ngang. Quê quán chức vụ và thống kê chức vụ. Những vụ việc đảm nhận. Khen thưởng và kỷ luật! Chấm hết!

Chao ôi, thường thì một. Vị nào khá thì kéo liền hai nhiệm kỳ. Bốn hoặc gần mười năm của một đời quan chức? Vô khối chuyện để nói chứ nhỉ?

Năm xa ấy ngồi với nhà phê bình Vương Trí Nhàn. Nhân bàn đến cái gọi là hồi ký - văn học tư liệu, nhà phê bình họ Vương thở dài đại ý thế này.

…Ở các nước trên thế giới, chung quanh các nhân vật quan trọng – các VIP - các chính khách, các nghệ sĩ lớn, các cầu thủ bóng đá, luôn luôn có những người đi kèm để viết tiểu sử của họ.

…Nhưng ở ta, tình hình có khác? Các VIP càng ngày càng sống trong bí mật không muốn ai biết về cuộc sống riêng của mình?

…Mà cánh nhà báo nhà văn (nếu có) được phân công đưa tin về các vị ấy thì không hiểu sao toàn chỉ sản xuất ra những bài báo, tầm thường, vô cảm.

Thiếu vắng hẳn lao động và kinh lịch của một nhà báo nhà văn có nghề? Những kinh lịch đó phải được đưa, phải nhuyễn trong tác phẩm. Phải quán triệt một định đề rằng, giới nhà văn nhà báo phải coi việc viết về các VIP là nghĩa vụ trước lịch sử vậy!

(Hết trích)

Ngó qua một lượt cuốn hồi ký nặng chịch khổ to (16x24 cm) với hơn ba trăm rưỡi trang in có cái tên Chuyện của chúng tôi - tác giả Võ Hồng Phúc do NXB Hội nhà văn mới phát hành. Những muốn thốt thầm lên với cụ Vương Trí Nhàn rằng hình như đã tạm khép cái thời mà như ông than thở “các VIP càng ngày càng sống trong bí mật không muốn ai biết về cuộc sống riêng của mình?”.

Có vẻ vị cựu thượng thư ở tuổi sắp bát thập ấy không sắp sẵn cái ý đồ viết hồi ký? Bảy chương làm nên Chuyện của chúng tôi là từ những mẩu chuyện rải rác, rời rạc tuổi hưu rảnh rỗi na ná chuyện mất ngủ của người già.

Buổi ra mắt sách của ông Võ Hồng Phúc tại Đông Kinh Hội quán (Nhật Bản)
Buổi ra mắt sách của ông Võ Hồng Phúc tại Đông Kinh Hội quán (Nhật Bản)

Ông lẩn mẩn hồi tưởng lại tuổi thơ dữ dội của mình thời gian CCRĐ. Rồi thời gian năm 1972. Suốt nửa năm trời cùng chuyên gia Nhật Bản khảo sát chuẩn bị cho chương trình khai thác dầu khí nhưng đã bị phía Trung Quốc ngăn trở ra sao. Ông nhớ lại chuyến đi Nhật đầu tiên năm 1989 với ông Sáu Khải về lịch trình khôi phục và phát triển quan hệ Nhật - Việt. Rồi chuyện thời thiếu thốn xập xệ ở sân bay quốc tế Nội Bài năm 1990, ông đưa một VIP Nhật lên Nội Bài chứng kiến cảnh 5 vệ sĩ Nhật cởi áo khoác che cho sếp mình khi trời bất thần đổ cơn mưa lớn. Chuyện người bạn giữa đêm đánh thức ông vỏn vẹn mấy từ trong điện thoại Trung tá rồi. Trung tá rồi. Mãi sáng hôm ông mới biết mình trúng Trung ủy ta trúng rồi!

Không chỉ những chuyện tưng tửng. Mà cả việc cộm cán, chuyện khó nói. Như chuyện thay vì đọc tham luận (bằng văn bản) ở Đại hội Đảng toàn quốc thì ông lại nói vo. Vụ việc ông Nguyễn Đức Chi ở Khánh Hòa. Sự kiện ông không vô quê nhà Hà Tĩnh mần Bí thư mà làm Bộ trưởng Bộ KHĐT. Rồi tại sao có tiếng đồn Bộ KHĐT là Bộ của các Bộ. Cả chuyện bà vợ vốn kín tiếng cẩn thận chu đáo nhưng luôn đứng xa mà ngó công việc lẫn sự nghiệp của ông ra sao vv… và vv…

Thoạt đầu, ông đã tãi ra những chuyện ấy bằng cách mổ cò trên cái Ipad của mình. Khi ấy bạn bè khuyến khích ông chơi phây (Fb). Ông nhiệt tình “nuôi” Fb đều đặn. Người ta đọc Fb của Võ Hồng Phúc thấy lạ, khoái quá động viên tơi tới. Những người gần ông, biết ông còn bổ sung này nọ.

Cơn lốc CCRĐ thốc ào ạt vô quê nhà Hà Tĩnh. Cậu bé Võ Hồng Phúc khi ấy mới 9 tuổi, không phải con địa chủ nhưng có người thân là địa chủ. Cậu bị giam cùng con cái địa chủ một thời gian dài. Bọn trẻ gần như bị bỏ quên, đói rài đói rạc. Chúng phải bươn bả tìm kiếm các loại rau dại quanh những mảnh vườn hoang. Cảnh người thân bị đấu tố, bị chết đói, bị bắn rồi bị làm nhục, bị xa lánh hằn đậm ám ảnh tâm trí tuổi hoa niên Võ Hồng Phúc. Khi được bạn bè khuyến khích chuyển thành sách, ông đã sửa sang lại những mẩu hồi ức về CCRĐ ở quê nhà Hà Tĩnh trên Fb thành dung lượng đáng kể và là một điểm nhấn, một sức nặng trong Chuyện của chúng tôi. Hấp dẫn cuốn hút người đọc, đã đành! Nhưng tôi nghĩ, thời điểm khốn khó ấy, chú bé Võ Hồng Phúc không phải nuôi mối hận “trong lồng xương ống máu” mà đã hình thành nên phẩm chất, tính cách những cảm thông, vị tha cùng lòng nhân song hành trong con người ông đến suốt cuộc đời. Cái câu không thể, không dám và không muốn tham nhũng có thể tạm để vận vào ông được chăng? Người đọc hồi hộp và cả nghi ngờ dõi theo những chuyện ông phải ứng xử, phải đối diện, phải dứt khoát ngoảnh mặt đi như thế nào. Vị thế hai nhiệm kỳ đứng đầu cái “Bộ của các Bộ”. Quanh mình là ràn ràn là các thứ lợi ích chào mời. Thế mà ông này vượt thoát được, chưa vướng phải điều tiếng chi thì cũng là một sự lạ? Thứ bất biến mà ông có được để mà ứng phó là phẩm chất thành thực, thẳng thắn chăng?

Như chuyện này chẳng hạn.

Gần 20 năm trước, Bộ trưởng Võ Hồng Phúc đã có một chuyến thăm và làm việc ở Hoa Kỳ. Kết thúc chương trình làm việc với các Bộ trưởng Giao thông vận tải, Ngoại giao, Thương mại, Tài chính, Chủ tịch USAID, EXIMBANK, các tổ chức của doanh nghiệp Hoa Kỳ, Chủ tịch Ngân hàng Thế giới, Giám đốc điều hành IMF… BTC đã có bữa working lunch (ăn trưa kiêm làm việc). Khách mời chính, Bộ trưởng Bộ KHĐT Võ Hồng Phúc đã gây một ấn tượng bất ngờ khi được mời phát biểu.

Trong không khí thông cảm, gần gũi, một câu hỏi đã được thẳng thắn nêu ra.

- Chính phủ các ông đối xử với những người Việt đã ra đi sau sự kiện 1975 nay họ muốn trở lại quê hương như thế nào?

Ông Phúc tươi cười, ánh nhìn bao quát khắp khán phòng rộng thênh chật người.

Thay cho một câu trả lời trực tiếp, ông xin kể lại câu chuyện gia đình bên bà ngoại của mình.

… “Tháng 12/1946, khi người Pháp trở lại Việt Nam, gia đình bên bà ngoại tôi có sự phân ly. Người về chiến khu chống Pháp. Người ở lại Hà Nội làm ăn buôn bán. Người về quê. Cuối năm 1954, mọi người gặp nhau tại Hà Nội khi những người theo kháng chiến trở về tiếp quản. Đầu năm 1955, nhân ngày Tết, mọi người tổ chức một buổi họp mặt tại nhà một người em họ của bà ngoại tôi. Ông là bộ trưởng của Chính phủ VNDCCH. Bố tôi có tham dự. Cuối buổi họp mặt, những người em ruột của bà ngoại tôi thông báo sẽ đi Nam, vào Sài Gòn, theo chính phủ Quốc gia Việt Nam. Người ông là Bộ trưởng của Chính phủ VNDCCH và bố tôi khuyên mọi người nên ở lại. Mọi người trả lời là không thể ở lại được. Nếu ở lại không có cách gì mà sống

Buổi họp mặt đầu năm thành buổi họp mặt để chia ly! Những người em ruột của bà ngoại tôi đã ra đi! Tất cả già trẻ lớn bé đã xuống Hải Phòng, lên tàu thủy vào Nam. Ngay sau ngày Tết 1955.

5/1975 vị Bộ trưởng là em họ của bà ngoại tôi và tôi vào Sài Gòn. Chúng tôi đã gặp lại họ, những người đã ra đi vào mùa xuân năm 1955, sau 20 năm. Trong buổi gặp mặt, người em ruột của bà ngoại tôi vừa cười vừa nói: “Chúng tôi đang ở Hà Nội thì ông cháu bố con các vị về Hà Nội, chúng tôi phải vào Sài Gòn. Chúng tôi vào Sài Gòn rồi, nay ông cháu các vị lại vào đây. Chúng tôi còn biết đi đâu nữa?”.

Vị bộ trưởng em họ bà ngoại tôi đã nói: “Bây giờ đất nước thống nhất rồi, mọi việc không như trước, ở lại làm ăn, còn đi đâu nữa! Bà con họ hàng lại đoàn tụ!”.

Nhưng rồi đến sau năm 1976, mọi việc khó khăn. Họ lại phải ra đi! Người đi chính thức, người là thuyền nhân!

Năm 2000, có vài người trong số họ đã trở về. Bà ngoại tôi và lớp người già đã mất. Chỉ còn lại lớp sau, lớp ngang vai với mẹ tôi. Mẹ tôi nói với tôi và các em tôi: “Những người họ hàng bên bà ngoại chỉ có mấy dì, cậu đó về lại quê nhà. Các con phải đón tiếp chu đáo”. Theo lời mẹ dặn, chúng tôi đã đón tiếp họ như là những người em của mẹ, là những người cậu người dì, những người ruột thịt. Một số người đã trở về, có người về và đã ở lại Việt Nam. Chúng tôi chào đón họ, dù họ về hẳn hay về rồi lại đi. Bởi vì: “CHÚNG TÔI CÓ CÙNG DÒNG MÁU”.

Cả phòng ăn hôm ấy vỗ tay vang dội!

Trở lại với những mẩu trên Fb. Đọc không chỉ có bạn bè và người đọc Việt. Những mảng ghi chép sinh động thú vị về quá trình làm việc với những người bạn Nhật Bản, từ những ngày đầu tiên khi Võ Hồng Phúc làm việc tại Ủy ban Kế hoạch Nhà nước rồi Bộ KH-ĐT. Những năm tháng đặc biệt sôi động với các hoạt động hợp tác với Nhật Bản từ sau Đổi mới (1986). Độc giả Nhật, đầu tiên là các ngài Đại sứ, nhiều nhà đầu tư, doanh nhân Nhật vốn quen biết đã tìm đọc Fb ông Phúc… Họ thích thú dõi theo câu chuyện của gia đình, của dòng họ, của làng quê; từ ngày đi học cho đến ngày tốt nghiệp đại học rồi bước vào cuộc đời công chức, trở thành chính khách. Chuyện ở trong nước và cả ở ngoài nước.

Rồi họ thẳng thắn lẫn thân tình đề nghị với ông nên tập hợp chế tác thành một cuốn sách. Nếu sách được dịch sang tiếng Nhật thì quý quá.

Cũng chính những người bạn Nhật nhiệt thành chân tình ấy đã âm thầm tích cực hoàn thành bản dịch tiếng Nhật và xúc tiến xuất bản cuốn sách.

Ngày 16/5/2023, bản dịch tiếng Nhật cuốn sách Chuyện của chúng tôi của nguyên Bộ trưởng Bộ KH-ĐT Võ Hồng Phúc chính thức ra mắt tại Đông Kinh thư quán Tokyo Nhật Bản.

Sự kiện đó diễn ra sau thời điểm NXB Hội nhà văn phát hành Chuyện của chúng tôi một thời gian ngắn.

Ông Phúc được mời sang Tokyo để có mặt tại buổi ra mắt sách. Ông cảm động khi các yếu nhân Nhật, những ngài Fujimoto Masayoshi, Chủ tịch Tập đoàn Sojitz; Ba vị nguyên là Đại sứ Nhật Bản tại Việt Nam (ngài Hattori Norio, Ngài Umeda Kunio, ngài Fukada Hiroshi); ông Hayama Kenji, nguyên Tổng giám đốc Tập đoàn Taisei; ông Hirai Ryutaro, Phó tổng giám đốc Tập đoàn Sojitz; Đại sứ Việt Nam tại Nhật Bản, ông Phạm Quang Hiệu đã có mặt trong buổi ra mắt sách.

Chuyện của chúng tôi đã trở thành Chuyện của chúng ta nhân dịp 50 năm quan hệ Nhật - Việt.

Hàng trăm nhà giáo, sinh viên, y bác sĩ tiễn đưa GS-TS-BS Nguyễn Đình Hối

 Ngày 1-7, hàng trăm sinh viên, bệnh nhân, các thế hệ thầy thuốc, nhà giáo tập trung trước cổng Trường Đại học Y dược TPHCM và Bệnh viện Đại học Y dược TPHCM, tiễn đưa Nhà giáo Nhân dân, GS-TS-BS Nguyễn Đình Hối.

Hòa vào dòng người, nguyên Phó Hiệu trưởng Trường Đại học Y dược TPHCM Lê Văn Chánh cầm nhành hoa cúc trắng.

Ông bồi hồi nhớ về người anh, đồng nghiệp, người “mở đường” xây dựng Phòng khám đa khoa của Trường Đại học Y dược TPHCM những năm 1990 (tiền thân của Bệnh viện Đại học Y Dược TPHCM ngày nay).

z7995112485026_c96485c737792c094535b50c8e9ffb8b.jpg
Dòng người chờ đưa tiễn GS-TS-BS Nguyễn Đình Hối tại Trường Đại học Y dược TPHCM

"Chuyên môn, đạo đức và nhân cách của thầy Nguyễn Đình Hối là ánh sáng soi đường cho các thế hệ học trò, y bác sĩ noi theo", thầy Lê Văn Chánh chia sẻ.

z7995106233526_addad730b2759ff26c1ca1c67aad27e4.jpg
Nguyên Phó Hiệu trưởng Trường Đại học Y dược TPHCM Lê Văn Chánh đưa tiễn GS-TS-BS Nguyễn Đình Hối

10 giờ, đoàn xe tang lặng lẽ dừng trước cổng Trường Đại học Y dược TPHCM và Bệnh viện Đại học Y dược TPHCM, nơi ghi dấu cuộc đời tận hiến của GS-TS-BS Nguyễn Đình Hối.

Hàng trăm sinh viên, nhân viên y tế và người bệnh cúi đầu tri ân, tiễn biệt người thầy thuốc, nhà giáo đáng kính.

Cô Nguyễn Kim Liên (88 tuổi, nguyên điều dưỡng của Bệnh viện Đại học Y dược TPHCM) bước thật nhanh đến cạnh xe chở linh cữu GS-TS-BS Nguyễn Đình Hối. Cô xúc động: “Kính tiễn anh, một nhân cách lớn!”.

z7995112564325_ab3ca28a77cd4e07527640f5d1661b5f.jpg
Cô Nguyễn Kim Liên chia buồn cùng gia quyến GS-TS-BS Nguyễn Đình Hối

GS-TS-BS Nguyễn Đình Hối qua đời ngày 29-6-2026, hưởng thọ 92 tuổi. Ông công tác ở TPHCM từ năm 1981, theo lời mời của GS Trương Công Trung, Hiệu trưởng Trường Đại học Y dược TPHCM lúc bấy giờ.

Với năng lực chuyên môn và uy tín của mình, ông lần lượt đảm nhiệm vị trí Trưởng khoa Y, rồi Hiệu trưởng Nhà trường giai đoạn 1993-2007.

Dù ở cương vị nào, ông cũng dành trọn tâm huyết cho sự nghiệp đào tạo nhân lực y tế và phát triển nền giáo dục y khoa.

z7995112983019_b181bddc4a9b9cdb38d1d43fa327e0e0.jpg
Các thế hệ học trò đưa tiễn GS-TS-BS Nguyễn Đình Hối sáng 1-7
z7995113168420_0e628386465bcad4bc7ced4d9b7b6057.jpg
Sinh viên Trường Đại học Y dược TPHCM tiễn đưa người thầy đáng kính của nhiều thế hệ bác sĩ

Trên cương vị Hiệu trưởng, GS-TS-BS Nguyễn Đình Hối bắt đầu hành trình chưa từng có tiền lệ: xây dựng mô hình Trường - Viện đầu tiên tại Việt Nam.

Ngày 10-4-1994, phòng khám đa khoa đặc biệt có giường lưu và có phòng mổ chính thức khai trương. Đó là Phòng khám thực hành của Trường Đại học Y dược TPHCM.

Vượt qua nhiều quan điểm còn khác biệt lúc bấy giờ, với sự ủng hộ của Bộ Y tế và lãnh đạo TPHCM, cơ sở y tế này được xây dựng mà không sử dụng ngân sách nhà nước.

z7994818380870_8ff107c27840353a9f910b10dbdbec6c.jpg
Nhân viên y tế, người bệnh tại Bệnh viện Đại học Y dược TPHCM tiễn đưa người sáng lập bệnh viện
z7994820004067_672b3ac8e29be2851546fa25ee3fe531.jpg

Là một nhà nghiên cứu, GS-TS-BS Nguyễn Đình Hối chủ nhiệm nhiều đề tài khoa học lớn, cùng hơn 70 công trình chuyên ngành giá trị. Nhiều công trình khoa học về y học kỹ thuật cao của ông được ứng dụng hiệu quả tại các bệnh viện trên cả nước.

Suốt cuộc đời y nghiệp, GS-TS-BS Nguyễn Đình Hối là một người thầy mẫu mực, nghiêm túc, tận tâm với nghề, thương yêu và tạo mọi điều kiện thuận lợi nhất để sinh viên học tốt, thực hành tốt.

z7995113871522_7c9cbbee6e5c3b4d932a26406655467b.jpg
z7995118788869_92996bf678554ab121981025cd423df0.jpg

Theo PGS-TS-BS Trần Thị Trung Chiến, nguyên Bộ trưởng Bộ Y tế, GS-TS-BS Nguyễn Đình Hối là một nhà quản trị có tầm nhìn chiến lược, một người thầy tận tụy, nhà khoa học liêm chính; một thầy thuốc luôn tận tâm - tận lực - tận hiến cho sự nghiệp chăm sóc sức khỏe nhân dân.

"Cuộc đời của GS-TS-BS Nguyễn Đình Hối sẽ mãi là tấm gương sáng để các thế hệ thầy thuốc noi theo trên hành trình giỏi y thuật, vững y lý, sáng y đức", nguyên Bộ trưởng Bộ Y tế chia sẻ.

Chuyến đi cuối của Giáo sư Nguyễn Đình Hối qua những nơi ông dành trọn đời cống hiến

 Sau lễ truy điệu sáng 1-7, linh cữu của giáo sư Nguyễn Đình Hối được di quan, đi qua Trường Đại học Y Dược TP.HCM và Bệnh viện Đại học Y Dược TP.HCM trước khi đưa về an táng tại Hoa viên Nghĩa trang Bình Dương.

“Chuyến đi cuối” của Giáo sư Nguyễn Đình Hối qua những nơi ông dành trọn đời cống hiến - Ảnh 1.

GS.TS Nguyễn Đình Hối, nguyên Hiệu trưởng ĐH Y Dược TP HCM, người đặt nền móng mô hình Trường - Viện tại Việt Nam và là giám đốc đầu tiên Bệnh viện ĐH Y Dược TP HCM - Ảnh: DUYÊN PHAN

Đây không chỉ là hành trình của một chuyến xe tiễn biệt, mà còn là cuộc trở về cuối cùng của một người thầy lớn với những nơi đã ông đã trọn cuộc đời cống hiến. 

Tại khuôn viên trường Đại học Y Dược, hàng trăm bác sĩ, giảng viên, nhân viên y tế và sinh viên y khoa đã đứng thành hàng dài, trang nghiêm chờ sẵn. Còn trước Bệnh viện Đại học Y Dược TP.HCM, các bác sĩ, nhân viên y tế cùng nhiều bệnh nhân cũng đứng kín hai bên đường. Trên tay họ cầm những bông cúc trắng.

Tất cả đều lặng lẽ cúi đầu khi linh cữu giáo sư đi qua, gửi lời tiễn biệt cuối cùng đến người thầy đã dành trọn cuộc đời cống hiến cho sự nghiệp chăm sóc sức khỏe và đào tạo biết bao thế hệ bác sĩ.

Từ những ngày đầu đặt nền móng, giáo sư Nguyễn Đình Hối đã cùng đồng nghiệp vun đắp để Bệnh viện Đại học Y dược trở thành mô hình trường - viện đầu tiên tại Việt Nam, nơi đào tạo, nghiên cứu và điều trị luôn song hành. Mỗi hành lang, mỗi phòng bệnh, mỗi ca trực nơi đây đều ít nhiều mang theo tâm huyết của người thầy đã dành cả đời cho nền y học nước nhà.

“Chuyến đi cuối” của Giáo sư Nguyễn Đình Hối qua những nơi ông dành trọn đời cống hiến - Ảnh 2.
“Chuyến đi cuối” của Giáo sư Nguyễn Đình Hối qua những nơi ông dành trọn đời cống hiến - Ảnh 3.
“Chuyến đi cuối” của Giáo sư Nguyễn Đình Hối qua những nơi ông dành trọn đời cống hiến - Ảnh 4.

Sinh viên trường Đại học Y Dược TP.HCM cầm hoa cúc trắng, đứng dàn 2 bên đường đưa tiễn đoàn linh cữu thầy Nguyễn Đình Hối - Ảnh: THANH HIỆP

Lần cuối đi qua những con đường thân thuộc ấy, sẽ không còn những bước chân vội vã của người bác sĩ trên đường đến phòng mổ, không còn dáng người thầy lặng lẽ bước vào giảng đường. Chỉ còn những ánh mắt đỏ hoe, những cái cúi đầu lặng lẽ của đồng nghiệp, học trò, nhân viên y tế…

Những ngày qua, sự ra đi của giáo sư Nguyễn Đình Hối đã khiến hàng nghìn học trò và đồng nghiệp bày tỏ niềm tiếc thương. Trong vô vàn dòng chia sẻ, nhiều học trò xưa đã nhắc đến một người thầy nghiêm khắc nhưng bao dung, một người lãnh đạo luôn đặt lợi ích của người bệnh và sự phát triển của ngành y lên trước bản thân, một tấm gương sống giản dị nhưng có sức lan tỏa mạnh mẽ.

Hành trình di quan đi qua mái trường và bệnh viện không chỉ là nghi thức cuối cùng trước khi giáo sư Nguyễn Đình Hối trở về nơi an nghỉ. Đó còn là lời tri ân của những thế hệ tiếp nối trước người thầy đã dành trọn cuộc đời cho ba sứ mệnh thiêng liêng: chữa bệnh, đào tạo và kiến tạo.

Chuyến xe tiếp tục lăn bánh, đi qua cổng trường, rời khỏi bệnh viện để đưa người thầy về với đất mẹ. Nhưng có những con người, dù đã đi xa, vẫn không bao giờ thật sự rời khỏi nơi mình từng sống và cống hiến. 

Giáo sư Nguyễn Đình Hối sẽ mãi hiện diện trong từng bài giảng, trong từng ca bệnh được cứu chữa, trong những bác sĩ đang ngày đêm khoác áo blouse trắng và trong ký ức của biết bao thế hệ học trò.

Bác sĩ Trần Thị Xuân Anh, khoa Nội tim mạch Bệnh viện Đại học Y dược TP.HCM nghẹn ngào chia sẻ: Với những bác sĩ trẻ, không phải ai cũng có may mắn được trực tiếp học với thầy. Thế hệ của chúng tôi lớn lên khi thầy không còn đứng lớp hay trực tiếp hướng dẫn nhiều như trước. Nhưng điều đó không có nghĩa là chúng tôi không được thầy dạy.

Bởi vì khi bước chân vào Trường Đại học Y dược, Bệnh viện Đại học Y Dược, mỗi người đều được truyền lại một tinh thần mà thầy đã gây dựng từ những ngày đầu. Đó là tinh thần không ngừng học hỏi, không ngừng phát triển, luôn giữ chuẩn mực trong nghề nghiệp và trong cách làm người. Những giá trị ấy đã trở thành văn hóa của bệnh viện, được các thế hệ đi trước gìn giữ và truyền lại cho thế hệ sau.

Thầy là một người có tầm nhìn thật sự phi thường. Chính nhờ những nền móng mà thầy đặt ra, hôm nay chúng tôi mới có cơ hội được làm nghề trong một môi trường mà thầy đã dành cả cuộc đời để vun đắp. Vào giây phút tiễn biệt này, mọi cảm xúc dường như đều không đủ để diễn tả hết lòng biết ơn và sự kính trọng dành cho thầy.

Hình ảnh lễ đưa tiễn giáo sư Nguyễn Đình Hối sáng 1-7

“Chuyến đi cuối” của Giáo sư Nguyễn Đình Hối qua những nơi ông dành trọn đời cống hiến - Ảnh 5.

Gia đình giáo sư trong giây phút tiễn biệt ông - Ảnh: DUYÊN PHAN

“Chuyến đi cuối” của Giáo sư Nguyễn Đình Hối qua những nơi ông dành trọn đời cống hiến - Ảnh 6.

PGS.TS. Nguyễn Hoàng Bắc, Giám đốc Bệnh viện Đại học Y Dược Thành phố Hồ Chí Minh, con trai giáo sư Hối, trong giây phút tiễn biệt cha mình - Ảnh: DUYÊN PHAN

“Chuyến đi cuối” của Giáo sư Nguyễn Đình Hối qua những nơi ông dành trọn đời cống hiến - Ảnh 7.

Các thầy cô giảng viên, cán bộ, công nhân viên Đại học Y Dược TP.HCM cùng ra trước cổng để tiễn biệt thầy đoạn cuối - Ảnh: THANH HIỆP

“Chuyến đi cuối” của Giáo sư Nguyễn Đình Hối qua những nơi ông dành trọn đời cống hiến - Ảnh 8.

Giáo sư Trương Phi Hùng - Nguyên trưởng khoa y tế cộng đồng Đại học Y dược TP.HCM (đeo kính ở giữa) cùng các thầy cô, đồng nghiệp chờ đoàn linh cữu đi qua - Ảnh: THANH HIỆP

“Chuyến đi cuối” của Giáo sư Nguyễn Đình Hối qua những nơi ông dành trọn đời cống hiến - Ảnh 9.

Ông Lê Văn Chánh, nguyên Phó hiệu trưởng Đại học Y Dược TP.HCM chia sẻ: "Lúc trước tôi làm việc dưới thời anh Hối, anh làm hiệu trưởng, tôi làm hiệu phó. Anh em có với nhau nhiều kỷ niệm, không thể nào kể hết. Vừa là đồng nghiệp vừa là đồng hương, nay anh ra đi tôi vô cùng hụt hẫng và thương tiếc. Tôi ra đây để gặp anh lần cuối" - Ảnh: DUYÊN PHAN

“Chuyến đi cuối” của Giáo sư Nguyễn Đình Hối qua những nơi ông dành trọn đời cống hiến - Ảnh 10.

Đoàn linh cữu GS.TS Nguyễn Đình Hối đi qua trường Đại học Y dược TP.HCM và bệnh viện Đại học Y dược TP.HCM trong niềm tiếc thương của các sinh viên, giảng viên, những người làm trong ngành y - Ảnh: THANH HIỆP

“Chuyến đi cuối” của Giáo sư Nguyễn Đình Hối qua những nơi ông dành trọn đời cống hiến - Ảnh 11.

Cán bộ, công nhân viên chức Bệnh viện trường Đại học Y Dược cầm di ảnh của thầy Nguyễn Đình Hối dõi theo đoàn linh cữu - Ảnh: THANH HIỆP

“Chuyến đi cuối” của Giáo sư Nguyễn Đình Hối qua những nơi ông dành trọn đời cống hiến - Ảnh 12.
“Chuyến đi cuối” của Giáo sư Nguyễn Đình Hối qua những nơi ông dành trọn đời cống hiến - Ảnh 13.
“Chuyến đi cuối” của Giáo sư Nguyễn Đình Hối qua những nơi ông dành trọn đời cống hiến - Ảnh 14.

Nhân viên y tế Bệnh viện Đại học Y Dược TP.HCM khóc nghẹn trong giây phút đưa tiễn Giáo sư - Ảnh: DUYÊN PHAN

“Chuyến đi cuối” của Giáo sư Nguyễn Đình Hối qua những nơi ông dành trọn đời cống hiến - Ảnh 15.

Đồng nghiệp, người thân gửi lời chia buồn và trân trọng đến với gia đình - Ảnh: THANH HIỆP

“Chuyến đi cuối” của Giáo sư Nguyễn Đình Hối qua những nơi ông dành trọn đời cống hiến - Ảnh 16.

Một bệnh nhân đang điều trị tại bệnh viện Đại học Y Dược rải bông cúc trắng tiễn đưa - Ảnh: THANH HIỆP

“Chuyến đi cuối” của Giáo sư Nguyễn Đình Hối qua những nơi ông dành trọn đời cống hiến - Ảnh 18.GS Nguyễn Đình Hối - Người thầy đứng sau mô hình bệnh viện thực hành của các trường y

Ít người biết mô hình bệnh viện thực hành thuộc trường đại học đang được nhiều trường y áp dụng hiện nay khởi nguồn từ tâm huyết và tầm nhìn của GS.TS.BS Nguyễn Đình Hối.

THUỲ DƯƠNG - DUYÊN PHAN - THANH HIỆP