Thứ Bảy, 28 tháng 6, 2014

Bi hài trong những đức tính tốt của người Nhật

Tính nguyên tắc của người Nhật được thể hiện mọi, mọi lúc, đặc biệt là trong công việc. Khi làm việc. Cái gì đã là nguyên tắc thì cứ thế mà làm, không có ngoại lệ, thậm chí "Lục thân bất nhận".

Người Nhật nguyên tắc

Về tính nguyên tắc của người Nhật thì có rất nhiều chuyện bi hài. Ví dụ như trong bóng đá chẳng hạn. Ai cũng biết, bóng đá, bên cạnh kỷ luật chiến thuật còn có sự ngẫu hứng, sáng tạo của cầu thủ. Các cầu thủ Nhật Bản đôi khi chỉ làm được một nửa.
Có lần, ông Zico - lúc đó là huấn luyện viên trưởng đội tuyển Nhật Bản nhịn không được hỏi một cầu thủ sau một trận thua không đáng có trong khuôn khổ Giải vô địch bóng đá thế giới 2006 (World Cup 2006): "Tại sao trong pha bóng đó, bóng chỉ cách cậu có 1,2 bước chân, chỉ cần dấn lên là có thể làm nên chuyện mà cậu không làm !?".
Cầu thủ đó trả lời rằng: "Vì theo sơ đồ chiến thuật, khu vực đó đã ngoài vị trí được phân công của tôi". Ông Zico chỉ còn biết giơ cả hai tay...kêu trời.
Tính nguyên tắc của người Nhật được thể hiện mọi, mọi lúc, đặc biệt là trong công việc. Khi làm việc, cái gì đã là nguyên tắc thì cứ thế mà làm, không có ngoại lệ, thậm chí "Lục thân bất nhận".
Nếu bạn có phải giải quyết một thủ tục nào đó mà bị thiếu một thứ giấy tờ, tốt nhất đừng trình bày, kể lể dài dòng mất thời giờ mà nên quay về hoàn thành đầy đủ những thứ theo quy định, chắc chắn sẽ được giải quyết.
Hoặc nếu bạn trọ tại một khách sạn mà có quy định không tiếp khách trong phòng mà có người đến thăm, cho dù có là vợ hoặc chông của bạn chăng nữa thì cũng chỉ ngồi ở sảnh mà trò chuyện thôi. Chỉ cần vượt qua giới hạn là bị nhắc nhở ngay.
Tính nguyên tắc của người Nhật còn thể hiện ở sự tuân thủ pháp luật một cách tự giác. Ví dụ việc chấp hành tín hiệu giao thông chẳng hạn. Cho dù đêm khuya thanh vắng, không một bóng người, đèn đỏ vẫn là đèn đỏ, phải đỗ lại. Kể cả ô tô, xe máy, người đi bộ đều chấp hành nghiêm chỉnh.
Với sự tôn trọng pháp luật như vậy, Nhật Bản trở thành một trong những nước trật tự trị an tốt nhất, an toàn nhất trên thế giới. Xét cho cùng, tính nguyên tác này hoàn toàn văn minh và đáng học tập.
người Nhật, Nhật Bản, nước Nhật
Người Nhật có nhiều đức tính đáng để học tập.
Người Nhật không ăn trộm
Có thể bạn ngạc nhiên, nhưng đấy là sự thật. Trộm ở đây là đột nhập nhà riêng để ăn trộm tài sản, và Nhật Bản có lẽ là một trong số rất, rất ít các nước, không có hiện tượng này. Thông thường trộm đột nhập để lấy tiền, vàng, nữ trang, ti vi, máy tính ... Nhưng nếu trộm mà đột nhập vào nhà người Nhật thì không những không lấy được gì mà có khi lại còn giúp cho chủ nhà.
Thật đấy! Bởi lẽ, tiền, vàng thì họ không để ở nhà mà gửi ở ngân hàng, còn ti vi, máy tính... thì có lấy cũng không bán được mà đem vứt đi thì phải trả phí vứt rác có khi lên tới hàng trăm USD, rồi lại còn bị coi là hành vi nguy hiểm cho xã hội và sẽ bị nghiêm phạt.
Nhân nói tới chuyện vứt rác phải trả tiền, tôi nhớ tới một chuyện rất buồn cười mà chính mắt mình trong thấy. Số là, hôm đó tôi ra bãi xe cũ tại cảng Yokohama (cách thủ đô Tokyo khoảng 85 km về phia Tây) để tìm tư liệu viết bài. Tôi thấy có một người đàn ông trạc tuổi trung niên chạy một chiếc xe Honda Bently (loại này ở Việt Nam bấy giờ đắt lắm) còn khá mới vòng quanh bãi xe máy cũ đến cả chục vòng. Đang hơi ngạc nhiên thì thấy người này đột nhiên tăng ga rồi nhảy khỏi xe còn chiếc xe thì lao thằng vào bãi rác. Không cần hỏi cũng hiểu người này đi ... vứt xe trộm. Thế đấy, vứt xe trộm chứ không phải lấy xe trộm.
Theo thống kê của Cảnh sát Nhật Bản, từ năm 1985 đến nay không có vụ ăn trộm nào do người Nhật gây ra. Vẫn có những vụ đột nhập nhà riêng ăn trộm nhưng phần lớn thủ phạm là người nước ngoài đang sinh sống tại Nhật. Còn những vụ đột nhập nhà riêng do người Nhật gây ra thì không phải là để ăn trộm mà vì những mục đích khác.
Người Nhật sòng phẳng và thật thà
Ở Nhật, 1 Yên chẳng mua được gì, nhưng khi mua bán một cái gì đó mà phải trả lại tiền thừa thì 1 Yên cũng được trả một cách cẩn thận. Cũng không ai chê 1 Yên là vô giá trị khi được trả lại mà không lấy. Đó là văn hóa.
Nếu bạn là nhân viên bán hàng siêu thị, xin đừng ngạc nhiên khi thấy một khách hàng Nhật Bản thắc mắc hoặc tỏ ra bất mãn khi bạn trả họ khoản tiền thừa khoảng 500~1000 đồng bằng ... kẹo như ở một số siêu thị của nước ta đã từng làm. Bởi, trong suy nghĩ của họ như vậy là không sòng phẳng.
Còn tính thật thà không tham của rơi của người Nhật, bản thân tôi đã chiêm nghiệm tới hai lần.
Lần thứ nhất là khi tôi mua nước ở máy bán hàng tự động. Do trời rét, mặc nhiều áo nên khi cất ví vào túi tôi đã đánh rơi mà không biết. Sau đó, tôi thấy có một người cứ lẽo đẽo theo sau cho đến khi tôi về đến tận cửa nhà mới bước vượt lên và hỏi có phải tôi đánh rơi ví hay không. Sau khi kiểm tra, xác nhận được đúng là ví của mình, tôi nhận lại và, theo thông lệ Nhật Bản, tôi định chia cho người đó một nửa số tiền có trong ví nhưng người đó kiên quyết không lấy mà chỉ yêu cầu tôi viết cho một giấy chứng nhận là... đã nhận lại ví của mình.
Lần thứ hai là một hôm tôi đi mua đồ về, nấu cơm xong mới nhớ là mình phải gọi một cuộc điện thoại mà danh thiếp của người cần gọi để trong ví. Tìm mãi không thấy ví đâu tôi mới nhớ mang máng là hình như để quên ở siêu thị nơi mình vừa mua đồ. Quay lại chỉ để cầu may thôi chứ trong thâm tâm thì tin mười mươi là mất rồi. Nhưng, "ngạc nhiên chưa..." cái ví của tôi vẫn còn đó trên cái bàn dùng để xếp đồ trong siêu thị. Khi tôi cầm lấy ví thì từ bốn phía có bốn nhân viên an ninh tiến tới yêu cầu tôi chứng minh đó là ví của mình. Điều này thì quá dễ vì trong ví của tôi luôn có Thẻ Nhà báo. Và sau đó tôi lại phải ký một văn bản chứng nhận là mình đã... tìm thấy ví của chính mình.
Qua câu chuyện của các nhân viên an ninh tôi mới biết là họ đã phát hiện ra chiếc ví ngay sau khi tôi rời siêu thị nhưng họ để nguyên với hy vọng là tôi sẽ quay lại. Việc yêu cầu tôi chứng minh đấy là ví của mình chỉ là thủ tục. Lúc đó tôi rất ngạc nhiên: tại sao một siêu thị tấp nấp những người mà không ai động đến cái ví dầy cộp trong rất ngon lành. Thú thật là lúc đó trong ví có khoản tiền tương đương khoảng 2000 USD - một con số không nhỏ với bất cứ ai.
Về sau hỏi ra mới biết sự thật thà không tham của rơi của người Nhật phần lớn là do bản chất của họ nhưng cũng có điều kiện cả đấy.
Bởi vì, khắp mọi nơi đều được giám sát bằng camera. Không chỉ trong siêu thị mà ngay cả trên đường phố cũng vậy. Nhiều khi thấy tiền, đồng hồ, nhẫn, dây chuyền... rơi trên đường mà không ai nhặt. Hỏi ra mới biết nguyên nhân chính là do trên đường có camera nên mọi hoạt động được ghi lại. Nếu nhặt được của rơi mà sau một thời gian nhất định không đem đến đồn cảnh sát để nộp sẽ bị coi là vi phạm pháp luật. Mà đem đến nộp thì mất thời gian, lại giống tôi, phải ký một loạt biên bản. Chi bằng cứ để nguyên chỗ, biết đâu khổ chủ quay lại và tìm thấy có phải tốt hơn không!
Từ chuyện này tôi lại liên tưởng tới những vụ trộm đồ tại các siêu thị Nhật Bản của người Việt Nam. Thật dại dột! Trông cả một siêu thị mênh mông, không người trông coi, có vẻ hớ hênh vậy thôi nhưng có camera giám sát cả đấy. Tôi biết có người sau khi trộm đồ tại một siêu thị tới ... 21 lần mới bị bắt. Không phải là không bị phát hiện ngay từ lần đầu mà bởi vì phải tới lần thứ 21 thì số tiền ăn cắp mới đủ mức... để truy tố.
Có lẽ bởi tính thật thà, sòng phẳng này mà người Nhật chúa ghét ăn cắp, theo đó người Việt Nam đang lao động tại một số vùng của Nhật Bản bắt đầu chịu thành kiến do hành động của "những con sâu bỏ rầu nồi canh".
Đôi điều hiểu biết lượm lặt được trên đây chỉ là số ít trong nghìn lẻ một những câu chuyện vừa thú vị vừa bi hài về tính cách cả tốt lẫn xấu của những người bạn Nhật Bản - những người dân của đất nước đang ngày càng trở nên gần gũi với Việt Nam. Những mong chia sẻ cùng quý vị độc giả và hy vọng rằng, ở một khía cạnh nào đó nó hữu ích.
Tuấn Nhật

Thứ Sáu, 27 tháng 6, 2014

Quán ăn hai ngàn đồng : Lòng nhân ái vẫn như mạch nước ngầm

 
Ông John Kelly, tình nguyện viên người Mỹ nguyên là giám đốc bưu điện, đang phục vụ tại một quán Nụ Cười ở Saigon.
Ông John Kelly, tình nguyện viên người Mỹ nguyên là giám đốc bưu điện, đang phục vụ tại một quán Nụ Cười ở Saigon.
Thụy My
Trong xã hội vẫn còn những tấm lòng, thậm chí như mạch nước ngầm. Nếu mình khai đúng mạch thì sẽ tuôn chảy, thành thác, thành sông. Cho nên gần hai năm rồi, mà quán tôi vẫn còn và sắp sửa mở mấy quán nữa, thành thử có được niềm tin vào lòng nhân ái của con người...Những hôm Ngày Thứ Năm Hạnh Phúc, mình bán bún bò, hủ tiếu, phở… một ngàn đồng một tô. Có những gia đình bà vợ lượm ve chai, ông chồng chạy xe ôm chở hai đứa con lại, đem theo 8 ngàn đồng mua 8 tô phở, họ nói là trong đời chưa bao giờ cả gia đình đi ăn phở...
Hai ngàn đồng Việt Nam, món tiền lẻ nhiều khi không đủ để gởi xe, nhưng cũng đủ cho một bữa cơm tươm tất, sạch sẽ nơi các quán mang tên Nụ Cười ở Saigon. Với số tiền nhỏ bé này, người nghèo khi bước vào các quán cơm từ thiện trên được phục vụ cơm trưa có ba món đầy đủ chất dinh dưỡng cùng với món tráng miệng.
Giá trị thật của bữa ăn là từ 15 đến 20 ngàn đồng, nhưng được bán với giá hai ngàn đồng thay vì cho không để tôn trọng những người nghèo khổ nhưng giàu lòng tự trọng : họ bỏ tiền ra mua, chứ không phải đi xin. Bên cạnh đó cứ mỗi tuần vào ngày thứ Năm lại có bán những món nước như bún bò, phở…là những món xa xỉ đối với nhiều người lao động, chỉ với giá một ngàn đồng.
Bà Quỳnh Đông, nguyên là thành viên hội đồng biên tập báo Phụ Nữ Thành phố Hồ Chí Minh, hiện là người phụ trách quán Nụ Cười 2 giải thích về ý tưởng ban đầu của nhà báo Nam Đồng, người sáng lập hệ thống các quán Nụ Cười :
Thật ra anh Năm (Nam Đồng) có cái ý tưởng này lâu lắm rồi, vì thời xưa thời còn là sinh viên hồi trước giải phóng, anh cũng đã từng ăn những quán cơm như vậy. Vì vậy cho nên sau giải phóng, anh cùng với một số người như ông Mười Thôn, giám đốc Sở Tư pháp có ý định là sau này về hưu thì sẽ mở - không chỉ tính chuyện quán cơm, mà còn nghĩ đến việc mở phòng khám miễn phí, giống như nhà thương thí hồi xưa.
Nhưng khả năng huy động để mở ra được một nhà thương miễn phí như vậy thì quá trời tiền, to tát quá nên chưa được. Vì vậy cho nên mới có ý định mở quán cơm từ thiện, hai ngàn đồng thôi.
Khi nói ý tưởng đó với anh Chính bên công ty Sơn Ca, cũng là người rất quan tâm tới công tác xã hội, tới người nghèo, anh đã hưởng ứng rất tích cực. Anh Chính có một công ty truyền thông, anh em làm ngoài giờ để dành được 400 triệu, lấy số tiền đó để mở ra hoạt động lúc đầu, trong khi anh Năm vẫn tiếp tục đi xin giấy phép hoạt động. Anh xin bạn bè, rồi nhiều người khác ủng hộ…chắc cũng may là anh sống cũng liêm khiết, có uy tín nên người ta hỗ trợ tích cực.
Số tiền mà công ty Sơn Ca định nếu không vận động được tốt thì họ sẽ yểm trợ tạm thời để sống qua ngày. Nhưng từ đó tới bây giờ không phải đụng đến số tiền đó, mà từ một quán thành lập vào tháng 8/2012, đã có được năm quán rồi.
Nhà báo Nam Đồng, nguyên là Phó tổng biên tập báo Tuổi Trẻ rồi Tổng biên tập báo Pháp Luật Thành phố Hồ Chí Minh, cho biết thêm cụ thể :
Giá thành (mỗi phần ăn) là 15 ngàn, đó là không tính công lao động, vì tất cả đều làm không lương, bán 2 ngàn thì bù lỗ13 ngàn. Hiện giờ ở thành phố này có năm quán, ở Quảng Ngãi có một quán nữa là sáu quán, mà mỗi ngày có quán bán 400, có quán bán 500 phần. Nhân số tiền bù lỗ lên thì ít nhất mỗi tháng hệ thống năm quán ở Saigon này phải khoảng nửa tỉ.
Thế số tiền nửa tỉ ở đâu ra ? Ban đầu một số anh em đóng góp lại trong Quỹ từ thiện Tình Thương để làm vốn khởi đầu nộp cho Nhà nước. Muốn làm một quỹ từ thiện NGO ở đây, trước đây là phải có nửa tỉ, bây giờ tỉ rưỡi, hai tỉ, đó là tiền ký quỹ. Tất nhiên Nhà nước không có lấy, nhưng mà Nhà nước bắt đóng, theo luật lệ thì mỗi năm phải tiêu hết số tiền ấy.
Ban đầu lấy tiền đó ra, nhưng sau khi quán hình thành rồi thì mọi người góp lại cho, người cho gạo, cho rau, cho gia vị, người đưa tiền. Đúng là lòng nhân ái, từ thiện của người dân rất rộng lớn, rất là mạnh mẽ. Cho nên tháng 10 năm nay là được hai năm kể từ khi quán số 1 ra đời, hình như chưa bao giờ phải thiếu hụt cả, mà vấn đề là phải lo lâu dài. Có quán hông đủ, nhưng mà bù qua sớt lại thì đủ.
Lâu nay người ta chỉ biết đến các quán Nụ Cười ở Saigon, nay lại mở thêm ở miền Trung ?
Khai trương vào ngày 20 tháng Ba năm 2014, lấy tên là Nụ Cười Sông Trà - Sông Trà là Trà Khúc đó.
Quán ở Quảng Ngãi xa xôi, liệu có được nhiều mạnh thường quân như ở Saigon không thưa ông ?
Ôi chao ôi, mấy « đại gia » Quảng Ngãi nhiều lắm, hoặc là người Quảng Ngãi làm ăn ở nơi khác, hoặc là nhân dân ở đó đóng góp : tiểu thương, người lao động…Người nghèo thì góp ít, mà mình chủ trương là không đi xin ai, tự động người ta nghe người ta tới góp. Mà hay lắm, sự đóng góp là của mọi người đủ thành phần hết.
Thưa ông, các quán Nụ Cười tồn tại được hai năm rồi, có lẽ là rất nhiều chuyện vui buồn ?
Gần hai năm hình thành, biết bao nhiêu chuyện. Chuyện buồn nói chung là ít, nhưng mà chuyện vui thì nhiều. Ví dụ có đứa bé cỡ 11 tuổi đến xin làm tình nguyện viên. Tôi hỏi cháu biết làm gì, rửa chén được hông, nó nói được ; lau bàn, bưng bê thức ăn cho khách được hông, trả lời được. Tôi hỏi bà mẹ, cháu có làm được không chị, chị có đồng ý cho làm không. Bà nói đó là một cách để tôi dạy cho nó hiểu biết về cuộc sống. Tôi thử biểu lau bàn, trời ơi cháu lau rất kỹ, lau hết chân bàn, chân ghế…
Một bà đi làm « ô-sin » theo giờ, đem lại góp một chai nước tương. Tôi hỏi sao chị có chai nước tương mà đem lại. Trả lời tôi đi làm ô-sin buổi sáng từ 6 giờ rưỡi cho tới 11 giờ, tới đây ăn thấy bà con như vậy tôi muốn góp một chút, góp chai nước tương 23 ngàn. Rất là dễ thương.
Rồi có bà bán vé số đi xe lăn, ăn rồi nói tôi không có gì để góp hết, thôi cho tôi góp hai tờ vé số, coi như tôi đóng cho quán. Thế mà hai tờ vé số đó chiều xổ trúng mỗi tờ 100 ngàn đồng, hai tờ 200 ngàn, trúng an ủi. Ghi lên mạng là người bán vé số ủng hộ hai vé, giờ đã trúng, đưa vô quỹ.
Có những hôm thứ Năm, gọi là Ngày Thứ Năm Hạnh Phúc, mình bán bún bò, hủ tiếu, phở… một ngàn đồng một tô. Có những gia đình bà vợ lượm ve chai, ông chồng chạy xe ôm chở hai đứa con lại, đem theo 8 ngàn đồng. Bốn người ngồi một góc, đem ra 8 tô phở, họ nói là trong đời chưa bao giờ cả gia đình đi ăn phở. Cần nhớ là phở mình bán 1 ngàn đồng là phở ngon bằng 30 ngàn ở ngoài.
Còn nhiều, nhiều lắm…Người nước ngoài đến, rồi mình đem tới cho những người khuyết tật, ốm đau, già cả…Có ông Mỹ đi tới đây, về Mỹ rồi một thời gian trở qua lại. Ban đầu là du lịch, nhưng thấy hay lại bị thuyết phục ở lại tham gia hai tháng xong rồi về Mỹ, lại trở qua hai tháng nữa và bây giờ về viết thư nói là Tết này ổng sẽ qua. Ông đó tên là John Kelly, ở San Jose, Cali.
Khách thường xuyên có lẽ đa số là người lao động ?
À, có thống kê, có đi tìm hiểu - một cách xác suất nhưng tỉ lệ, cơ cấu này không thay đổi lắm, chỉ thay đổi vài phần trăm ở quán này, quán kia thôi. Đa số khoảng 25% là bán vé số, 30% là ve chai, 20% là xe ôm, 20% là những người mua bán linh tinh – có những người ở miền Trung vô, đeo một cái khung gỗ to mỗi bề cỡ thước, thước rưỡi, trên đó treo móc khóa, chìa khóa, bông ráy tai v.v…Rồi học sinh sinh viên, có nơi vào khoảng 20% nữa.
Có một vấn đề mà người ta hay e ngại, đó là sự lợi dụng. Tức là những người trung lưu trở lên, họ lại ăn. Tại vì ăn ở đây tuyệt đối sạch sẽ, nguyên liệu đều có nguồn gốc hết, và chỗ ngồi cũng bật quạt mát mẻ, ly uống nước dùng một lần rồi vứt ; cho nên có người nghĩ vậy thì sẽ bị lợi dụng chăng.
Ban đầu tôi cũng lo vậy, nhưng thực tế số đó có tuy nhiên rất ít, chưa tới 5%. Làm sao tôi biết được con số đó ? Có rất nhiều bữa tôi đếm thử số người, xem những ai đi giày và ăn mặc tươm tất, thì đếm được mỗi bữa chưa tới bảy, tám người, nghĩa là chưa tới 5%. Nhưng mà trong số đó có người đi ăn vì tò mò, họ muốn coi thử có thật như báo đăng không. Và ăn xong rồi họ ra đóng gấp mấy trăm lần số tiền hai ngàn đồng một bữa. Có người đóng một triệu, 500 ngàn, vài triệu v.v…
Nhưng cũng có vài trường hợp – mà đây là số rất ít và bây giờ đã chấm dứt rồi, như ở quán số 6 dưới Thủ Đức. Có một cơ sở sản xuất bìa kẹp giấy để làm sơ-mi, họ thuê công nhân bao ăn trưa. Nhưng từ khi quán mình mở ra gần đó, họ đưa hết công nhân tới đó ăn. Sau hai tuần tôi phát hiện ra, lại nói với ông giám đốc, sau đó thì chấm dứt. Nếu nói chuyện buồn thì chỉ có một chuyện duy nhất đó thôi, còn chuyện vui nhiều lắm và chuyện xúc động cũng nhiều lắm.
Như ông có nói, thỉnh thoảng cũng có những tình nguyện viên là người nước ngoài ?
Có những người khách nước ngoài đi du lịch để làm thiện nguyện, thế là họ đăng ký với một công ty ở Thái Lan, công ty này móc ráp với chúng tôi. Họ đưa người tới để làm thiện nguyện, mỗi bữa bốn năm người hoặc năm sáu người, đủ quốc tịch hết, thường là lớp trẻ. Người ta tới Nụ Cười 1, 2 hay 3,4, tháng nào cũng có. Rồi có những người đi du lịch tới đây thấy vậy nhảy vào làm, tất cả mình đều nhận hết.
Mà những người đó có đặc tính như thế này : làm việc hết sức nghiêm túc, lúc nào cũng tới đúng giờ, làm rất chăm chỉ và đặc biệt lúc nào cũng vui tươi, nở nụ cười.
Ông John Kelly là một ví dụ, có một chuyện xúc động về ông. Vô đó là phải đeo khẩu trang hết và phải mặc đồng phục. Một hôm ông hỏi tôi là cho ông cởi khẩu trang ra được không. Tôi hỏi tại nóng quá hay sao, ông nói không phải. Tại vì mấy người ăn ở đây họ cười với ổng, cho nên ông muốn cởi khẩu trang ra để cười lại với người ta.
Còn tình nguyện viên người Việt thì sao ?
Tình nguyện viên 70% là sinh viên các trường đại học, 30% còn lại gồm đủ thành phần : công chức, các bà nội trợ, những người làm ngành y…nhưng phần lớn là nội trợ. Họ làm việc, nói chung là về tình nguyện viên tôi chưa phải chê ai hết.
Có lẽ là do họ làm việc vì tự giác chứ không vì động cơ nào khác ngoài động cơ mong muốn phục vụ người nghèo, cho nên thái độ phục vụ rất tốt. Có những người làm việc cả năm rồi nhưng ngày nào cũng tới đúng giờ. Không có lương bổng gì hết, chỉ có điều ai tình nguyện thì 10 giờ rưỡi ăn cơm trưa tại chỗ, vậy thôi.
Hồi trước năm 1975 có quán cơm xã hội bán giá rẻ cho người nghèo. Các « quán cơm hai ngàn đồng » mới xuất hiện một hai năm gần đây nhưng cũng đã được ủng hộ, có lẽ cũng khiến người ta còn có được một ít hy vọng vào xã hội hiện nay – mà lâu nay vẫn bị phê phán về tính thực dụng, vô cảm…
Trước năm 1975 có những quán cơm xã hội, hồi đó bán 5 đồng hay 10 đồng tôi không nhớ rõ nhưng rất rẻ. Có điều là chính quyền Saigon cũ « tàn ác, bóc lột » bằng cách là cung cấp gạo ! Gạo thì Bộ Xã hội thời đó cho không, còn những người hảo tâm đứng ra tổ chức thì họ lấy rau, mắm muối, củ cải…từ các chợ, tiểu thương cho chẳng hạn. Còn bây giờ rất là « ưu việt », nghĩa là tôi đi xin cái giấy phép để mở quán ba tháng mà chưa xong. Hiện nay có mấy quán đương thương thảo thuế.
Tôi nói với cô, tình hình không đến nỗi bi quan. Tất nhiên có một số đối tượng phần nào đó họ vô cảm, không quan tâm đến người nghèo, không có lòng nhân ái. Nhưng đa số vẫn còn tấm lòng, thậm chí như mạch nước ngầm. Nếu mình khai đúng mạch thì sẽ tuôn chảy, thành thác, thành sông. Cho nên cô thấy gần hai năm rồi, mà quán tôi vẫn còn và sắp sửa mở mấy quán nữa, thành thử có được niềm tin vào lòng nhân ái của con người.
Có một điều lạ như thế này : tôi định mở ở Hà Nội nhưng không được – hồi đó đã tính hết rồi. Có ba nguyên nhân, tôi không phân biệt Bắc Nam theo nghĩa cực đoan đâu, nhưng do quá trình lịch sử xã hội hình thành nên như thế này. Tức là lòng nhân ái và ý thức công tác xã hội ở miền Bắc hiếm hơn, ít hơn miền Nam nhiều, bởi vì ba lý do.
Rất nhiều năm trong cái xã hội gọi là « xã hội chủ nghĩa » đó, mọi thứ người ta đều quan niệm là Nhà nước bao cấp lo hết. Tất cả những chuyện đó không phải chuyện của dân, cho nên họ không có thói quen làm. Thứ hai là niềm tin của họ đối với các tổ chức làm công tác xã hội không có. Họ nói, góp cái gì cho nó là nó ăn hết !
Còn ở miền Nam từ lịch sử, quá trình xây dựng xã hội Nam bộ - nói chung từ những lưu dân, họ phải câu kết lại với nhau, giúp đỡ lẫn nhau từ hồi xưa khi mới hình thành. Rồi qua nhiều năm tháng, ý thức về lòng nhân ái, quan tâm tới người khác, giúp đỡ, đã thành thói quen tự nhiên. Thêm nữa, người Nam bộ là người bộc trực, thẳng thắn, thấy chuyện gì phải thì làm ngay.
Cho nên thấy rõ nhất là mỗi lần bão lụt ở miền Trung – tôi đã đi làm công tác này nhiều năm, ở Nghệ An, Hà Tĩnh, Quảng Bình, Quảng Ngãi, Bình Định, Tây Nguyên…Mỗi lần thiên tai như thế là ùn ùn hàng trăm, hàng ngàn chiếc xe mang biển số miền Nam hết. Từ đoàn Phật tử, đoàn tiểu thương chợ An Đông, chợ Cầu Ông Lãnh, chợ Cầu Muối, đoàn công tác xã hội của Thiên Chúa giáo…đủ hết, nhưng nhìn cái bảng số xe thì biết, không có bảng số xe nào của miền Bắc chở vô hết.
Điều đó, tôi đã suy nghĩ vì cái gì ? Thì những cái hồi nãy tôi nói đó. Cho nên niềm tin vào con người, sự quan tâm, lòng nhân ái… thì không nên thất vọng. Riêng tôi thì tôi rất tin, qua thực tiễn đã gần hai năm rồi và sắp tới còn làm nữa đây.
Nhưng nói với cô điều ấy, tôi cũng hơi ngại ngùng một chút. Bởi vì nếu mà cô đăng báo cô nên viết sao đó, chứ không thôi người ta nói dư quá rồi, hổng giúp đỡ nữa, thì quán phải đóng cửa !
Nhưng thưa ông, ngược lại nhiều người vẫn sợ rằng những quán cơm từ thiện không duy trì được bao lâu…
Thì ráng thôi, nhưng mà duy trì tốt. Cô biết, mỗi ngày như thế một quán ít nhất mất cũng hơn 5 triệu, nếu tính đủ vô thì 6 triệu mỗi quán. Mỗi một người khách vô ăn là coi như quán mất 13 ngàn đồng. Còn riêng Ngày Thứ Năm Hạnh Phúc, thì mất khoảng 17 ngàn, vì ngày đó là ngày « hạnh phúc », tức là ngày phở, bún, mì quảng, hủ tiếu…giá đều 1 ngàn đồng.
Nói chung hễ có khách bước vào là thấy « lỗ lã » ngay phải không ạ ?
Tất nhiên. Mục đích của mình mở ra là để « lỗ » mà. Thành ra theo thói quen người ta hỏi, sao, bữa nay quán đông khách không, mình cười, « mừng » là ít khách, nhiều khách thì càng tốn tiền.
Nói thì nói vậy, nhưng bây giờ chỉ có quán Nụ Cười 6 ở Thủ Đức, không ai giúp đỡ gì thì đáng lo thôi, nhưng cũng san sẻ qua lại được. Do một là ở trong hẻm ít người biết, hai là khu vực đó là khu xóm lao động, ba nữa là truyền thông ít ai nói tới, tìm cũng khó.
Dù số tiền tiết kiệm được khi ăn trưa ở các quán Nụ Cười không lớn, nhưng đối với người nghèo chạy ăn từng bữa, có lẽ cũng giúp được phần nào cho họ ?
Một bà bán ve chai thường xuyên ăn ở đó cả năm rồi, có bữa tôi hỏi, mấy bữa bình thường không có quán này chị ăn ở đâu. Bả nói ăn ở ngoài, cơm bình dân rẻ nhất là 15 ngàn, nhưng mà hổng ngon, hổng sạch sẽ bằng ở đây. Rồi dư ra tôi bỏ ống hết, mỗi ngày tôi bỏ 13 ngàn. Ông chồng tôi cũng ăn ở đây, cũng bỏ vô (bà đó quê ở Phú Yên). Trong vòng sáu tháng qua, toàn bộ học phí của con tôi học đại học từ tiền tiết kiệm được ở quán ăn này mà ra.
Rồi một bà khác ở Đồng Tháp nói phải vay nóng người ta, cứ kéo dây dưa và phải trả lãi, trả chậm lãi lại chồng lên. Bây giờ từ hồi ăn ở đây là bả trả được hết nợ, cứ hàng tuần bà để ra trả góp, nên hết được nợ.
Xin chân thành cảm ơn các nhà báo Nam Đồng và Quỳnh Đông ở Saigon đã vui lòng tham gia tạp chí xã hội hôm nay của RFI Việt ngữ.

Tiễn đưa một người bạn quý





Trương Đình Hùng
 (2.9.1945 - 26.6.2014)



Trưa nay, 26.6.2014, về tới nhà, tôi nhận được thư anh Ngô Vĩnh Long báo tin anh Trương Đình Hùng đã từ trần buổi sáng, tại Penang (Malaysia). Tin buồn ập tới, đột ngột và choáng ngợp, mặc dù nó đã được báo trước. Cuối tháng 5, chúng tôi được tin anh mắc một chứng bệnh ung thư hiếm và nguy hiểm (pleomorphic liposarcoma / sarcoma mỡ đa hình), qua bàn mổ hai lần, nhưng cái u ác tính vẫn tiếp tục phát triển. "Mình vẫn làm việc và hoạt động hàng ngày nhưng yếu đi nhiều, vài tháng mà xuống đi mấy ki lô. Trông mình bây giờ như một nhà sư (toàn ăn chay, tập thở, tập thiền, trừ khi gặp bạn thì uống một ly rượu nho)", đó là mấy dòng Trương Đình Hùng gửi cho Ngô Vĩnh Long ngày 28.5, báo tin "chung cuộc không thể tiên đoán thế nào" (tạm dịch từ tiếng Anh). Hai ngày sau, anh viết cho tôi : "Tụi mình đã sống một cuộc đời lý thú, đã giúp nhiều đồng bào và bầu bạn, và (những năm gần đây, ở Malaysia) giúp xây dựng gia đình cho một số bạn trẻ trong vùng. Như thế cũng là nhiều rồi. Hi vọng là chung cuộc sẽ tới mà không quá nhiều phức tạp" (tạm dịch từ tiếng Pháp).
Trương Đình Hùng sinh năm 1945 tại Sài Gòn, vào đúng ngày Tuyên ngôn Độc lập 2.9, tạ thế ngày 26.6.2014 tại Penang, thọ 69 tuổi.
Trong thời sự Việt Nam thập niên 1970 và sau này, anh thường được biết với cái tên David Truong. Wikipedia (tiếng Anh) nói tới David Truong, chủ yếu về "vụ án gián điệp" năm 1978 : một nhân viên của cục điều tra liên bang FBI, trên là Dung Krall, được cục tình báo CIA "mượn", tố cáo Trương Đình Hùng là "điệp viên Bắc Việt", bị bắt với hai "tài liệu mật" của Bộ ngoại giao Mỹ, do một nhân viên của Bộ ngoại giao Mỹ, Donald Humphrey, trao tay (với hy vọng là David Truong có thể giúp anh ta đoàn tụ với người vợ người Việt bị kẹt ở Việt Nam từ 1975). Kết quả : Trương Đình Hùng bị kết án 15 năm tù, đại sứ Đinh Bá Thi (đại diện Việt Nam tại Liên Hiệp Quốc) bị chính quyền Mỹ trục xuất với tư cách "một đồng lõa không bị truy tố"). Trương Đình Hùng đã ở tù 7 năm 4 tháng, trước khi được trả tự do trước kỳ hạn, với điều kiện ra khỏi nước Mỹ. Từ cuối thập niên 1980, anh sống và làm việc ở Châu Âu (Amsterdam) và Châu Á (Hà Nội, nhân viên của Liên hiệp Châu Âu ; rồi Malaysia).
"Vụ án Trương Đình Hùng" được báo chí Âu Mỹ nói nhiều vào cuối thập niên 70, rồi nhanh chóng rơi vào quên lãng. Giới thạo tin nhanh chóng hiểu ra bối cảnh đã sản sinh ra "vụ gián điệp" này với hai nhân tố chính. Một là, sau thất bại chua cay ở Việt Nam, trong giới cầm quyền Mỹ, có nhu cầu "bức xúc" là tìm ra được một con vật tế thần. Đơn giản và tiện lợi nhất là : "ta đã mất Việt Nam không phải vì thất trận, mà vì kẻ thù nằm ngay ở Washington". Hai là, nếu năm 1977, Washington muốn bình thường hóa quan hệ với Việt Nam (nhưng Hà Nội mắc sai lầm là khăng khăng đòi khoản 3,25 tỉ đô-la mà Nixon đã cam kết trong một lá thư gửi Phạm Văn Đồng khi ký Hiệp định Paris 1973), thì tới cuối năm, Mỹ đã chuyển hướng, liên minh với Bắc Kinh để chống Liên Xô. Không phải ngẫu nhiên mà Đại sứ Đinh Bá Thi bị trục xuất vào đầu năm 1978 : ít lâu sau đó, Zbigniew Brzeziński, cố vấn đặc biệt của tổng thống Carter, đứng trên Vạn lí trường thành, nhìn sang Liên Xô, nói với người Trung Quốc đồng hành : "Chúng ta cùng đi săn con Gấu Bắc Cực". Và đầu năm 1979, Đặng Tiểu Bình tuyên bố tại Washington sẽ "dạy Việt Nam một bài học", và "Trung Quốc là NATO ở phương Đông, Việt Nam là Cuba ở phương Đông". "Vụ án Trương Đình Hùng" và việc cắt đứt quá trình bình thường hóa quan hệ với Việt Nam, là cái nhẫn "dạm hỏi" của Washington, chuẩn bị cho cuộc hôn phối linh đình sau đó.
Nếu như "vụ án" đã rơi vào quên lãng trong báo chí quốc tế, thì sang thập niên 1990, nó lại được hâm nóng trong dư luận Việt Nam ở Hoa Kỳ với cuốn sách "Một ngàn giọt lệ" của nữ điệp viên Dung Krall. Cuốn sách có thể đọc như một thứ tiểu thuyết với những pha gây cấn của phim trinh thám tồi. Giá trị "chứng từ" của nó rõ hơn khi người ta được biết tác giả tung ra cuốn sách này sau khi vòi CIA thêm tiền vì sau khi "lộ hàng" trong "vụ án", bà ta không hành nghề được nữa (và tất nhiên CIA đã từ chối). Không rõ số tiền bán sách được mấy phần so với số tiền "đền bù" mà bà ta muốn được CIA trả. Chỉ có thể nói cuốn sách cũng đáng tin như những thông tin trên Wikipedia (bản tiếng Anh) khẳng định Trương Đình Hùng là con trai... Trương Như Tảng !!!
Thân sinh Trương Đình Hùng, như nhiều người biết, là luật sư Trương Đình Dzu. Ông nổi tiếng như là "ứng cử viên hòa bình" trong cuộc tranh cử tổng thống VNCH năm 1967 với biểu tượng con chim bồ câu hòa bình, chủ trương thương lượng với Mặt trận Dân tộc Giải phóng Miền Nam Việt Nam. Theo những nguồn thạo tin, ông được nhiều phiếu nhất tại khu vực Sài Gòn - Gia Định (kết quả "chính thức" thì liên danh Trương Đình Dzu - Trần Văn Chiêu về nhì trong số 11 liên danh, sau liên danh Nguyễn Văn Thiệu - Nguyễn Cao Kỳ trên toàn miền Nam, nghĩa là trong những vùng do chính quyền Sài Gòn kiểm soát được). Đó cũng là lí do đủ để tổng thống Thiệu bỏ tù ông. Luật sư Dzu bị giam ở Chí Hòa rồi Côn Đảo cho đến tháng 4.1975 (những ngày ông Trần Văn Hương lên thay Nguyễn Văn Thiệu). Chính quyền Thiệu tố cáo ông Trương Đình Dzu là thân cộng "ngụy hòa", nhưng thực ra họ gờm ông vì biết ông có thể là một con bài dự trữ của phái "liberal" Hoa Kỳ.
Thân sinh bà Dung Krall là ông Đặng Quang Minh, nguyên đại sứ MTDTGPMNVN tại Liên Xô (ít nhất điều này, cuốn sách của bà nói đúng). Đây cũng là một thảm kịch đau lòng của hơn một gia đình cách mạng : cha rời Sài Gòn đi kháng chiến (Mùa thu rồi, ngày hăm ba...) rồi tập kết ra Bắc, tình báo Mỹ đã khôn khéo khai thác tâm lý "bị cha bỏ rơi" để lôi kéo một số người con. Đặng Mỹ Dung là một trong những người ấy : lấy chồng là sĩ quan tình báo của Hải quân Mỹ, bản thân làm việc cho cục FBI trước khi được cho mượn, làm điệp viên (hay đúng hơn : nhân viên khiêu dụ) của CIA...
Hành trình của Trương Đình Hùng, bắt đầu từ đối cực. Cha anh, năm 1945, khi Pháp tái chiếm Sài Gòn, làm chánh văn phòng cho "ủy viên cộng hòa" Jean Cédile (xem Wikipedia). Gia đình bên ngoại là thế gia vọng tộc đất Thần Kinh (anh có một người cậu, nếu tôi không lầm, làm đại diện của VNCH ở Liên Hiệp Quốc với tư cách quan sát viên thường trực). Học Jean-Jacques Rousseau rồi sang Mỹ du học (Stanford, California). Năm 22 tuổi, luật sư Dzu bị bắt, anh bắt đầu hoạt động chính trị là vận động đòi trả tự do cho thân sinh, có quan hệ khá chặt chẽ với những chính khách "liberal" có thế lực như thượng nghị sĩ Mike Mansfield. Hình ảnh người thanh niên David Truong mà giới báo chí và phong trào hòa bình Mỹ ghi nhận là một "lobbyist" lúc nào cũng chỉnh tề bộ "complet" với đầy đủ "gilet", cà-vạt... Các bạn ở Mỹ cho biết, những năm về sau, anh vẫn đóng bộ "trois pièces" như một thói quen, hay như một công cụ giao tiếp, nhưng trong căn phòng ở, toàn bàn ghế, đồ đạc lượm ở hè đường, do người ta sa thải. Trương Đình Hùng đã trở thành một thành viên tích cực của Trung tâm Hòa giải Đông dương (IRC), trụ sở đặt tại Washington DC.
Mãi tới cuối thập niên 1980, tôi mới được gặp Trương Đình Hùng lần đầu tiên, tại Paris, khi anh từ Amsterdam sang cùng với vợ anh, chị Carolyn Gates, một chuyên gia về chính trị Trung - Cận Đông. Nhưng chúng tôi đã liên lạc với nhau qua thư từ (thời đó, chưa có internet) từ khoảng 1970. Chính do mối quan hệ sớm trở thành thân thiết này, mà trong "vụ án" năm 1978, tôi có vinh dự được FBI phong làm "unindicted accomplice" (đồng lõa không bị truy tố). Bây giờ, anh Hùng đã mất, "cái quan định luận", tôi xin tiết lộ về sự nghiệp "gián điệp" của chúng tôi. Đúng là chúng tôi đã trao đổi khá nhiều tài liệu. Tôi gửi cho anh những thông tin, tuyên bố của Mặt trận, của Chính phủ Cách mạng Lâm thời CHMNVN. Anh Hùng gửi cho tôi những thông tin Mỹ, chủ yếu là những tập "Congressional Record" mà Quốc hội Mỹ công bố hàng ngày. Đó là những tập dầy cộm, nặng chịch, in chữ nhỏ li ti ("co" chữ 8). Đó không phải chỉ là những phát biểu của các dân biểu và thượng nghị sĩ trong các phiên họp toàn thể hay tiểu ban, mà tất cả những bài báo, tài liệu nào mà bất cứ một đại biểu Quốc hội nào thấy cần thiết. Tóm lại, đó là một kho tài liệu vô song, mà chúng tôi khai thác đến mỏi mắt, và cung cấp cho hai phái đoàn VNDCCH và CPCMLT tại Hội nghị Paris. Có thời gian, tôi làm phiên dịch cho ông Nguyễn Thành Lê, người phát ngôn của VNDCCH tại Hội nghị Paris. Hơn một lần, trong cuộc họp báo sau mỗi phiên họp, tôi đã phải dịch sang tiếng Pháp những trích đoạn "Congressional Record" từ bản dịch tiếng Việt (mà chúng tôi đã góp phần dịch từ nguyên tác tiếng Anh). Không thiếu gì những thông tin mà các nhà báo Mỹ, phóng viên của New York Times, Washington Post... được nghe lần đầu, như vậy. Tất nhiên họ càng không biết rằng đó là công lao của Trương Đình Hùng, mà sau này họ phong là "David Truong, North Vietnamese Spy".
Có lần tôi hỏi Hùng : cái gì đã khiến Hùng xuất thân như vậy, lại chọn con đường chống chính sách chiến tranh của Mỹ, ủng hộ cuộc kháng chiến Việt Nam. Hùng cười, nụ cười hiền triết : "Có lẽ tại mình chẳng may sinh vào đúng ngày 2 tháng 9 năm 1945" !!!
Câu nói nửa đùa nửa thật rất có ý vị. Càng ý vị hơn nữa khi ta biết anh đã trải qua những thảm kịch gì. Tôi không chỉ nói tới những năm tháng hoạt động ở Washington DC, tới hơn bảy năm trong tù Mỹ. Tôi nghĩ tới những thử thách không ngờ mà anh đã gặp phải, từ một hướng khác. Như đã nói ở trên, ông Trương Đình Dzu, trong con mắt của nhiều người (đầu tiên là ông Nguyễn Văn Thiệu), là một "lá bài dự trữ" của Washington, nghĩa là một "người của Mỹ". Đầu năm 1978, khi đại sứ Đinh Bá Thi bị trục xuất vì "nhận tài liệu mật từ David Truong", thì ở Hà Nội, không ít người cho rằng Trương Đình Hùng là "agent provocateur" của Mỹ. Cũng thời gian đó, khá nhiều "âm mưu phản loạn" của những cựu quân nhân VNCH bị tóm gọn, với danh sách những "chính phủ lâm thời", trong đó tên họ của ông Trương Đình Dzu thường được kể hàng đầu. Thế là ông bà Trương Đình Dzu và người con trai út (em của Hùng) bị đưa đi quản chế ở miền Bắc (khoảng 10 năm). Những năm tháng ấy, đôi lần tôi được Hùng nhờ làm "giao liên" với gia đình anh. Năm 1978, anh vừa kết hôn với Carolyn, chuẩn bị vào tù và biết gia đình ở Sài Gòn lại bị tình nghi, nên mùa hè khi biết tôi sắp về nước, anh gửi tôi tấm ảnh hai vợ chồng chụp ở Washington (trên nền phông là đài tưởng niệm Monument), một tấm ảnh chụp bằng máy polaroid, nhờ tôi trao cho ông bà Dzu để ông bà thấy mặt con dâu. Một lần sau, mùa đông năm 80 hay 81, Hùng ở trong tù, cha mẹ bị quản chế ngoài Bắc, anh nhắn qua chị Hélène, em gái anh, đang ở châu Phi, nhờ tôi mua ba cái áo anorak chống lạnh cho cha mẹ và em trai... Do đó, mà tôi hiểu thêm những thử thách mà Trương Đình Hùng đã trải qua.
Hùng đã an nhiên ra đi sáng hôm nay. Đêm nay, nhớ lại những lần ngắn ngủi tôi được gặp anh, ở Paris, ở Amsterdam, ở Hà Nội (khi anh làm việc cho một chương trình hợp tác của Liên hiệp Châu Âu), ở Singapore (tháng 8 năm ngoái, sau Hội thảo Hè)..., tôi mạn phép nhắc lại những điều trên, để bạn đọc biết và hiểu về một con người chân chính.
Và để gửi tới Carolyn, người bạn đời, suốt 36 năm, cho đến sáng hôm nay 26.6.2014, đã luôn luôn ở bên cạnh Trương Đình Hùng, những tình cảm và lòng biết ơn chân thành nhất, không phải chỉ của riêng tôi.
Maisons-Alfort, 26.6.2014

Nguyễn Ngọc Giao

Cần tiếp cận thích đáng với khoa học giáo dục hiện đại

Lê Vinh Quốc (TS Giáo dục)

 
Hình ảnh của Cần tiếp cận thích đáng với khoa học giáo dục hiện đại
 
Đề tài góp ý cho công cuộc đổi mới căn bản và toàn diện nền giáo dục nước nhà đang được dư luận đặc biệt quan tâm. Tiếp theo bài viết rất sâu sắc của tác giả Lê Tự Hỷ nhan đề Vài nhận xét về chủ trương Đổi mới giáo dục đăng trên Hồn Việt số 76 (tháng 12-2013), tôi xin góp thêm tiếng nói cho đề tài rất quan trọng này.
Do những sự lắt léo của lịch sử, nước ta bị ngăn cách với khoa học giáo dục hiện đại trong nhiều thập kỷ, khiến cho nền giáo dục Việt Nam bị lạc hậu rất xa so với các nước tiên tiến trên thế giới. Vì thế, muốn cho công cuộc đổi mới căn bản và toàn diện nền giáo dục nước ta đi đến thành công, thì khoa học giáo dục hiện đại quốc tế phải được tiếp cận để áp dụng một cách thích đáng.
1)Nếu chỉ tiếp cận với giáo dục nước ngoài một cách sơ sài và nông cạn, rồi vội vã đem nhận thức chủ quan của người có trách nhiệm áp dụng vào việc đổi mới giáo dục nước ta, thì sẽ khó tránh khỏi những hậu quả tai hại.
Trong cuộc đổi mới giáo dục cuối thế kỷ 20, nhận thức được rằng kiểu chương trình đồng nhất áp dụng cho bậc trung học phổ thông (THPT) hiện hành là quá lạc hậu so với thế giới, Bộ Giáo dục và Đào tạo đã cho xây dựng một chương trình phân ban thí điểm để thay thế nó. Nhưng chương trình này được phân ban theo tư duy chủ quan lỗi thời của những người chịu trách nhiệm, không hề tham chiếu lý luận và mô thức quốc tế hiện đại. Xuất phát từ quan niệm cũ coi giáo dục phổ thông chỉ là nơi “dạy chữ và dạy người” bằng các môn văn hóa và khoa học cơ bản, chương trình thí điểm phân ban chỉ dựa trên các bộ môn đó để phân chia thành 4 ban A, B, C, D (theo 4 khối thi đại học), thêm ban E dành cho những em không có khả năng thi đại học mà cũng chẳng được dạy nghề gì để ra đời (!). Thí điểm này thất bại, Bộ lại thí điểm 3 ban: ban A (toán, lý, hóa, sinh), ban C (văn, sử, địa) và ban B (giống như ban E trước kia). Kết quả là không có học sinh nào xung phong vào ban B, rất ít học sinh đăng ký ban C và đại đa số các em chọn ban A. Thí điểm này hoàn toàn thất bại, buộc Bộ phải hủy bỏ để quay về với chương trình THPT đồng nhất (kèm theo 4 khối thi đại học A, B, C, D và ngày càng thêm nhiều khối phụ).
Cùng lúc đó, tiếp nhận hình thức tổ chức của hệ thống đại học Hoa Kỳ, Bộ tiến hành đổi mới giáo dục đại học bằng một chương trình “2 giai đoạn” để nâng cao chất lượng đào tạo; đồng thời thành lập 2 đại học quốc gia và mấy đại học “vùng”, với tham vọng để các đại học này đạt được “tầm cỡ quốc tế”. Tuy nhiên, do chưa hiểu rõ về thực chất bên trong hệ thống đại học 2 giai đoạn của Hoa Kỳ mà vội đem áp dụng vào nước ta theo ý tưởng chủ quan của giới chức có thẩm quyền (tai hại nhất là việc hiểu sai khái niệm “general education”), nên chương trình 2 giai đoạn của Bộ đã trở nên dị dạng, khác hẳn với nguyên mẫu của Mỹ, gây tổn hại cho chất lượng đào tạo và bị thực tiễn bác bỏ; còn các đại học quốc gia và đại học “vùng” dù vẫn tồn tại nhưng không hề đạt được “tầm cỡ quốc tế”.
Trong cuộc đổi mới chương trình giáo dục phổ thông đầu thế kỷ 21, một chương trình phân ban THPT mới lại được xây dựng theo cách tư duy cũ và cũng không biết đến mô thức quốc tế hiện đại, nên nó lại đi theo vết xe đổ của chương trình thí điểm trước đó.

 


2) Trong công cuộc đổi mới căn bản và toàn diện giáo dục hiện nay, cơ quan hữu trách đã tham khảo các thông tin về chương trình học và sách giáo khoa hiện hành ở nước ngoài. Nhờ đó, việc xây dựng chương trình giáo dục phổ thông mới sau năm 2015 đã được định hướng đúng: chú trọng “phát triển năng lực người học; không chạy theo khối lượng tri thức, mà chú ý khả năng vận dụng tổng hợp các kiến thức, kỹ năng, thái độ, tình cảm”; “phân hóa mạnh mẽ ở bậc học cuối phổ thông, giúp người học phát huy năng lực, sở trường, chuyên sâu vào môn học theo định hướng nghề nghiệp”(1)… Nhưng để tìm được những giải pháp thích hợp với định hướng đó, rồi làm cách nào để biến những giải pháp đó thành một chương trình giáo dục tốt theo chuẩn mực quốc tế lại là một loạt vấn đề hết sức nan giải. Các vấn đề này chỉ có thể được giải quyết bằng tri thức khoa học giáo dục hiện đại, nhất là chuyên môn nghiệp vụ về phát triển chương trình học (curriculum development), về đo lường và đánh giá (measurement and evaluation)... Qua sự giải thích các vấn đề này của giới chức có thẩm quyền, có thể nhận thấy những khái niệm khoa học như “tiếp cận năng lực”, “phân ban”, “phân hóa”, “tích hợp kiến thức”… được nhận thức rất mơ hồ với những sự ngộ nhận đáng ngại, nên đã dẫn tới một mô hình dự kiến cho chương trình giáo dục phổ thông sau năm 2015 với những thiếu sót và nhược điểm rất rõ ràng, trong đó chương trình THPT là một sự lẫn lộn giữa chương trình học đồng nhất (uniform curriculum) với chương trình học phân ban (divisional curriculum) và chương trình học tự chọn (elective curriculum).
Sự mù mờ về chương trình học đã dẫn thẳng tới giải pháp sai lầm cho kỳ thi tốt nghiệp THPT: “Kỳ thi cuối cấp sẽ yêu cầu vận dụng, tổng hợp kiến thức, kỹ năng của nhiều môn học để giải quyết một vấn đề theo hai lĩnh vực lớn là khoa học xã hội - nhân văn và khoa học tự nhiên, hoặc cũng có thể chỉ tổ chức thi hai môn văn, toán (thay cho sáu môn thi như hiện nay)”(2). Khoa học giáo dục không cho phép tổ chức một kỳ thi tốt nghiệp theo kiểu cắt xén thô thiển như vậy. Đánh giá học sinh tốt nghiệp bằng cách nào là tùy thuộc vào loại chương trình học nào được áp dụng. Nếu áp dụng chương trình tự chọn (như ở Mỹ), thì học sinh chỉ cần tích lũy đủ số tín chỉ cần thiết trong quá trình học là đủ tiêu chuẩn tốt nghiệp, mà không cần có kỳ thi tốt nghiệp quốc gia hay từng địa phương. Nếu áp dụng chương trình phân ban (như ở Pháp) thì phải tổ chức nghiêm túc kỳ thi quốc gia Tốt nghiệp THPT. Thay cho cách chọn 6 môn thi như hiện nay, kỳ thi Tốt nghiệp THPT phải thực hiện nguyên tắc “học môn nào thi môn đó”; tùy theo từng ban sẽ quy định các môn thi, thời lượng làm bài và hệ số tính điểm của từng môn. Với chương trình học và thi như vậy, kết quả học tập ở trường THPT mới có đủ giá trị dùng cho tuyển sinh đại học, mà không cần đến kỳ thi quốc gia “ba chung, bốn khối” hiện hành.
Phân tích mô hình dự kiến cho chương trình giáo dục phổ thông sau năm 2015, nhà giáo dục Lê Tự Hỷ ở Hoa Kỳ đã vạch rõ những sai lầm và bất cập trong đó để cảnh báo rằng: “Nếu bắt chước Mỹ mà không hội đủ các điều kiện ‘cần’ như Mỹ để kiểm tra chất lượng thì sẽ không có kết quả tốt đẹp như mong muốn, mà nhiều khi tạo ra ‘tình trạng loạn’ cho giáo dục và nguy hiểm cho xã hội”(3).
3) Việc lấp đầy khoảng trống nhận thức về khoa học giáo dục hiện đại do mấy thập kỷ để lại không thể thực hiện trong một sớm một chiều, mà nhu cầu đổi mới giáo dục lại hết sức cấp bách. Vì thế, để nhanh chóng tiến tới một nền giáo dục hiện đại cho đất nước, chúng ta cần tiếp cận với giáo dục quốc tế theo cách khác với những gì đã qua. Phát huy lợi thế của những nước đi sau được tận dụng thành quả của các quốc gia đi trước, chúng ta nên lựa chọn khuôn mẫu giáo dục của một quốc gia tiên tiến phù hợp với hoàn cảnh Việt Nam, nghiên cứu kỹ lưỡng khuôn mẫu đó để áp dụng vào nước ta theo cách thức tương tự như “chuyển giao công nghệ” trong lĩnh vực kinh tế.
Thật may là đã có sẵn một khuôn mẫu như vậy để chúng ta lựa chọn. Từ thời thực dân Pháp còn cai trị xứ thuộc địa Đông Dương, nền giáo dục tiên tiến của nước Pháp du nhập vào Việt Nam đã tạo nên những trường học danh tiếng như Trung học Pétrus Ký, Trung học Albert Sarraut, Đại học Đông Dương và nhiều trường khác. Chính nền giáo dục này đã đào tạo nên hàng loạt nhân tài Việt Nam trong nhiều lĩnh vực văn hóa khoa học ở tầm cỡ quốc tế. Tiếp theo đó, hệ thống các “trường Tây” ở Việt Nam vẫn giữ nguyên uy tín thương hiệu của nó cho đến năm 1975. Giáo dục Pháp ngày nay vẫn đứng ở hàng đầu châu Âu và thế giới, lại rất quen thuộc với xã hội Việt Nam, nên chương trình giáo dục phổ thông của nước này cần được chúng ta lựa chọn để nghiên cứu ứng dụng. Những vấn đề về xây dựng chương trình học, phát triển năng lực người học, tích hợp kiến thức… đều có sẵn câu trả lời trong đó. Riêng chương trình Tú tài phân ban Pháp (từ lớp 10 đến lớp 12) có giá trị đặc biệt. Theo khoa học giáo dục hiện đại, chức năng của giáo dục phổ thông không chỉ “dạy chữ và dạy người” mà còn là hướng nghiệp và dạy nghề cho học sinh. Vì thế, chương trình Tú tài phân ban Pháp không chỉ có các môn văn hóa và khoa học cơ bản, mà còn bao gồm nhiều môn kỹ thuật - công nghệ. Chương trình được chia thành 10 ban được sắp xếp trong 3 khối: Khối Tú tài Cơ bản với 3 ban (Văn chương, Kinh tế - Xã hội, Khoa học tự nhiên); Khối Tú tài Công nghệ với 5 ban (Khoa học - kỹ thuật phòng thí nghiệm, Khoa học - kỹ thuật Công nghiệp, Khoa học - kỹ thuật quản lý, Khoa học - kỹ thuật Y tế và Xã hội, Quản lý khách sạn) và Khối Tú tài Nghề với 2 ban (Khu vực sản xuất, Khu vực dịch vụ)(4). Sau khi tốt nghiệp Tú tài, học sinh sẽ học lên đại học theo từng ban đã học, hoặc sẽ vào đời kiếm sống theo các nghề nghiệp đã được đào tạo (rồi vẫn có thể học lên nếu muốn và có đủ điều kiện).
Nếu chương trình phân ban này được nghiên cứu ứng dụng vào nước ta (với những sự điều chỉnh cho phù hợp với hoàn cảnh Việt Nam), thì chúng ta sẽ có một chương trình THPT đáp ứng đầy đủ yêu cầu “phân hóa mạnh mẽ ở bậc học cuối phổ thông” theo định hướng đúng đắn của cuộc đổi mới giáo dục hiện hành. Bên cạnh đó, chương trình phân ban theo kiểu Pháp cho bậc Trung học Đệ nhị cấp (gồm các lớp 10, 11, 12) ở miền Nam nước ta trước 1975, mặc dù không hoàn toàn phù hợp với hoàn cảnh đất nước hiện nay, cũng đáng để chúng ta tham khảo. Chương trình này bao gồm 8 ban: ban A (Khoa học thực nghiệm), ban B (Khoa học toán), ban C (Văn chương sinh ngữ), ban D (Văn chương cổ ngữ), ban E (Kinh tế gia đình), ban F (Doanh thương), ban G (Công kỹ nghệ) và ban H (Canh nông)(5). Đã được thực hiện thành công trước ngày đất nước thống nhất, chương trình này trở thành kinh nghiệm đảm bảo cho một chương trình THPT phân ban mới sau năm 2015 ở nước ta sẽ được vận hành tốt.
Đối với giáo dục đại học, cần nghiên cứu lại một cách nghiêm túc chương trình đại học 2 giai đoạn với học chế tín chỉ của Hoa Kỳ, trong đó chú trọng vai trò của các đại học cộng đồng, để áp dụng vào hoàn cảnh cụ thể của Việt Nam. Chính việc nghiên cứu ứng dụng này sẽ giúp chúng ta tránh được những sai lầm trong quá trình đổi mới đã qua và sắp tới, mở đường cho các đại học Việt Nam tiến tới “đẳng cấp quốc tế” mà chúng ta từng mơ ước.
_____
(1) Dẫn theo Vĩnh Hà, Có thể xóa sổ kỳ thi đại học, Tuổi Trẻ 20-9-2013.
(2) Dẫn theo Đào Quốc Toàn, Cơ hội quan trọng mang tính đột phá, Tạp chí Thế Giới Mới số 37 (ngày 30-9-2013).
(3) Lê Tự Hỷ, Vài nhận xét về chủ trương “Đổi mới giáo dục”, Tạp chí Hồn Việt số 76 (tháng 12-2013).
(4) Xem: http://www.education.gouv.fr/cid52071/baccalaureat-2010.html# Les chiffres cles. Baccalaureat 2010, Dossier de presse-Luc Chatel 11-6-2010.
(5) Xem: Bộ Giáo dục, Chương trình Trung học Tổng hợp Đệ nhị cấp, Sài Gòn 1972.

Bộ ảnh Indonesia gần gũi làng quê Việt

Với những hình ảnh như con trâu, cánh đồng lúa hay lũy tre xanh mướt ở Indonesia, người xem dễ liên tưởng đến những khoảnh khắc bình dị của làng quê Việt Nam.
Herman Damar - một nhiếp ảnh gia Indonesia, đã thực hiện một bộ ảnh ghi lại những khoảnh khắc đẹp trong cuộc sống hàng ngày của người dân vùng ngoại ô thủ đô Jakarta.
 
Bằng góc nhìn của mình, nhiếp ảnh gia mang đến hình ảnh những trẻ em vùng quê vui đùa hạnh phúc.
 
Đồng thời, ông cũng vẽ lên một bức tranh bình dị với vẻ đẹp tự nhiên về làng quê Indonesia.
 
"Người dân Indonesia rất khiêm tốn và tỏ ra vui vẻ khi tôi chụp ảnh tại đây", Herman Damar nói.
 
Ông chia sẻ: "Điều tuyệt nhất là tôi được tiếp xúc trực tiếp với những người dân, hiểu được niềm vui và hạnh phúc của họ. Tôi thấy mình thật may mắn khi lưu giữ được tất cả trong chiếc máy ảnh của mình".
 
Hai em bé Indonesia hồn nhiên chơi súng nước giữa khung cảnh làng quê yên bình vùng ngoại ô Jakarta.
 
"Indonesia không chỉ có nền văn hóa phong phú và hàng nghìn hòn đảo xinh đẹp, mà người dân nơi đây còn rất thân thiện", Damar tiếp lời.
 
Damar cho rằng, cách tốt nhất để chụp những bức ảnh này là dành nhiều thời gian với mọi người để hiểu hơn văn hóa cũng như tính cách của họ, và thời gian lý tưởng là vào buổi sáng từ 7h đến 9h.
 
Hầu hết ảnh của Damar chụp rất tự nhiên nhưng đôi khi ông cũng giúp họ tạo một vài tư thế.
 
Nụ cười sảng khoái của các cậu bé khi khi vui đùa cùng các loài vật nuôi thân thuộc.
 
Người xem dễ dàng nhận thấy trẻ em luôn là nhân vật được Damar tập trung hướng tới trong bộ ảnh của mình.
 
Cảnh giăng lưới trên sông khiến nhiều người liên tưởng đến hình ảnh của làng quê Việt. 
 
Vy An
Ảnh: boredpanda

5 bí kíp cho Ngày gia đình Việt Nam thêm ấm cúng

Ngày 28/06 là ngày gia đình Việt Nam – ngày lễ tôn  vinh mái ấm gia đình Việt Nam. Đây không chỉ là dịp để mọi thành viên trong gia đình quan tâm đến nhau mà còn là một ngày để mỗi chúng ta nhìn nhận lại chính mình, để hiểu hơn về giá trị đích thực của hai chữ “Gia đình”. 
Cuộc sống xô bồ và xã hội ảo ngày nay đã  khiến cho các bạn trẻ ngày càng bận rộn mà vô tình bỏ quên những giá trị đích thực trong cuộc sống, trong đó có gia đình.
Ngày gia đình Việt Nam đang đến gần, các bạn trẻ hãy cùng làm những hành động ý nghĩa hơn để vun đắp cho tổ ấm của mình nhé!
1. Dậy sớm và đi mua đồ ăn sáng cho bố mẹ
Đã bao giờ bạn thử đặt đồng hồ báo thức, dậy sớm hơn thường nhật và đi mua đồ ăn sáng cho bố mẹ? Chắc hẳn đó sẽ là một niềm vui khó tả cho bố mẹ khi ngày mới bắt đầu.  Thay vì ngủ nướng như mọi hôm, đợi mẹ đi chợ về gọi dậy ăn sáng, việc mua một tô phở nóng hổi hay một bát xôi chè thanh mát kèm một tấm thiệp nhỏ: “Chúc bố mẹ ăn sáng ngon miệng” chắc chắn sẽ khiến bố mẹ bạn sung sướng cả ngày đấy!
Hãy cùng làm những hành động ý nghĩa hơn để vun đắp cho tổ ấm của mình nhé!
Hãy cùng làm những hành động ý nghĩa hơn để vun đắp cho tổ ấm của mình nhé!
2. Mua vé xem phim, dành cho bố mẹ một buổi “hẹn hò” riêng
Việc đi xem phim hay café với teen chúng mình có thể là việc thường như cơm bữa, nhưng với các bậc phụ huynh, nhất là những phụ huynh thế hệ 5X,6X, đi xem phim ngoài rạp thực sự là một trải nghiệm chưa từng có. Từ khi xây dựng gia đình, việc chăm sóc con cái trở thành công việc thường nhật của các bậc làm cha, làm mẹ, bởi vậy đôi khi họ quên đi mất cách tự chăm sóc cho bản thân mình, chăm sóc cho hạnh phúc riêng. Một cặp vé xem một bộ phim tình cảm lãng mạn ở rạp chiếu chắc chắn sẽ trở thành một món quà cực kỳ bất ngờ cho bố mẹ đó. Tuy nhiên trước khi dành tặng món quà, bạn nên nắm chắc khung thời gian rảnh của bố mẹ, để món quà trở nên bất ngờ mà vẫn vô cùng hợp lý bạn nhé!
3. Thay bố mẹ đưa nhóc em đi học
Trong gia đình, đôi khi người thân thiết nhất với mỗi đứa trẻ không phải là bố mẹ, mà chính là anh chị em ruột, vì anh chị em thường gần tuổi nhau, có chung sở thích, thói quen, cảm nhận. Khách quan thì việc có một nhóc em lẽo đẽo bám theo, suốt ngày mít ướt và lại còn được bố mẹchiều chuộng hơn lắm lúc sẽ khiến bạn không hề dễ chịu chút nào. Nhưng việc có nó trên đời chắc chắn cũng là một điều hạnh phúc mà bạn không thể phủ nhận. Dám cá là nếu bạn có em, đã có lúc bạn phải bật cười vì nó đang cố bắt chước để “được” giống bạn từ đầu đến chân. Vậy đấy, những người anh, người chị nhiều khi còn trở thành hình mẫu lý tưởng mà các nhóc em âm thầm noi gương, thậm chí hâm mộ mà chúng ta không hay biết.
Thật tuyệt khi có anh chị em ở bên...
Thật tuyệt khi có anh chị em ở bên…
Sáng nào bố cũng là người dắt xe ra khỏi nhà và chở nhóc em đến trường, vậy tại sao ngày hôm nay, bạn không phải là người làm công việc “thú vị” ấy nhỉ?
4. Nấu một bữa ăn ấm cúng
Dù bạn là con gái hay con trai thì việc tự tay nấu một bữa ăn ấm cúng nhân ngày lễ gia đình cũng là một món quà hơn cả ý nghĩa dành tặng người mẹ thân yêu. Nấu vài ba món ăn đơn giản sẽ không hề khó nếu bạn dành ra một vài tiếng để đọc công thức, thậm chí là clip dạy nấu ăn trên mạng.
Bữa cơm gia đình ấm cúng
Bữa cơm gia đình ấm cúng
Nếu khéo tay thêm chút nữa, sao bạn không thử sức mình làm bánh hay nấu chè – một điều gì đó khác biệt cho bữa tối thêm “thịnh soạn” nhỉ? Không đơn giản là bữa ăn, bữa cơm gia đình còn là khoảng thời gian hâm nóng không khí ấm cúng của cả nhà. Bởi vậy nhân ngày lễ gia đình, hãy khiến bữa cơm ấy trở nên đặc biệt hơn bao giờ hết khi người vào bếp chính là bạn.
5. Chụp một tấm ảnh gia đình
Việc chụp ảnh “tự sướng” và up lên facebook có lẽ đã trở thành một việc làm thường nhật, nhưng có bao giờ bạn tự hỏi, đã bao lâu gia đình bạn chưa có một tấm ảnh chung? Một tấm ảnh đầy đủ thành viên, từ đại gia đình lớn có ông bà, cô dì chú bác, anh chị em họ đến những đứa cháu mới sinh…?
Một bức ảnh đầy đủ thành viên trong gia đình sẽ là món quà ý nghĩa trong ngày 28/06 này.
Một bức ảnh đầy đủ thành viên trong gia đình sẽ là món quà ý nghĩa trong ngày 28/06 này.
Việc tập hợp được cả đại gia đình cho một bức ảnh chung thật không dễ dàng khi mà mỗi gia đình lại có một công việc riêng, một khoảng thời gian rảnh rỗi khác nhau. Tuy nhiên cũng có thể việc chụp ảnh bị trì hoãn vì chưa từng có ai nêu ra ý kiến này. Nếu bạn đề xuất mong muốn có một bức ảnh chung với họ hàng và chọn một ngày nghỉ phù hợp như thứ bảy, chủ nhật làm một ngày tụ tập ăn uống với lý do chụp ảnh lưu niệm đại gia đình thì chắc hẳn sẽ không người họ hàng nào nỡ từ chối đâu!
Với những bạn phải trọ học xa nhà, hay đi du học, không thể ở gần bố mẹ thì chúng mình có thể chủ động gọi điện về nhà vào ngày này để hỏi thăm tình hình gia đình mình, bố mẹ, anh chị em. Kết thúc cuộc gọi, đừng quên nói: “Con yêu bố mẹ”. Đôi lúc một lời nói yêu thương còn đáng quý hơn vạn lần mọi món quà đắt tiền. Gia đình là nơi thân thuộc và quý giá nhất với mỗi người. Vậy nên đừng ngại ngần nói ra lời yêu khi còn có thể, bạn tôi nhé!
Anh Thư

Lê Văn Hiếu – cựu tỵ nạn Việt Nam trở thành toàn quyền tiểu bang ở Úc

Ông Lê Văn Hiếu, hiện là phó Toàn quyền tiểu bang Nam Úc, sẽ thay thế Chuẩn Đô đốc Kevin Scarce kể từ tháng Chín năm nay. 
Hieu_20140626
Hình: Thủ hiến tiểu bang Nam Úc, ông Jay Weatherill, loan báo bổ nhiệm ông Lê Văn Hiếu (trái) làm toàn quyền tiểu bang. ABC News: Nick Harmsen
Thủ hiến tiểu bang Nam Úc Jay Weatherill cho biết cuộc đời của ông Hiếu là một câu chuyện tuyệt vời. Ông là người đã từ Việt Nam, một quốc gia bị chiến tranh tàn phá, tới Úc trong tư cách một người tỵ nạn cách nay 36 năm.
Ông Weatherill phát biểu: "Ông Hiếu là di dân châu Á đầu tiên trong lịch sử tiểu bang của chúng ta lên tới chức toàn quyền”.
"Ông Hiếu đã chứng tỏ năng lực xuất sắc trong việc phục vụ cộng đồng. Tôi chắc chắn rằng ông sẽ phục vụ trong vai trò mới một các xuất sắc như ông đã từng làm trong vai trò phó Toàn quyền tiểu bang Nam Úc từ năm 2007”.
Ông Hiếu đã làm kế toán cho tới khi ông về hưu hồi năm 2009. Vào năm 2010, ông nhận được chức danh ‘Officer of the Order of Australia’, tức sự công nhận cao quý nhất nước Úc dành cho các nhân vật đạt được những thành tựu xuất sắc cho nước Úc hoặc cho nhân loại nói chung.
Ông Hiếu cho biết ông vô cùng vinh dự về việc bổ nhiệm. Ông phát biểu: "Cách nay 36 năm, khi tới đây với tư cách là một thuyền nhân và một người tỵ nạn trẻ tuổi, tôi đã không mang theo được bất cứ vật gì ngoại trừ một chiếc va li vô hình chất đầy ước mơ. Trong đó có ước mơ được sống trong một xứ sở tự do, an toàn và thanh bình; đồng thời được sống một cuộc sống viên mãn, hết mình và tràn đầy ý nghĩa”.
"Tuy nhiên, việc được ban tặng vinh dự lớn này và được vinh dự nhận chức Toàn quyền là điều hoàn toàn vượt ra ngoài mọi giấc mơ dù ngông cuồng nhất của tôi”.
"Sự bổ nhiệm này nói lên nhiều điều về xã hội của chúng ta hơn là về cá nhân tôi. Nó gởi một thông điệp mạnh mẽ khẳng định tính toàn diện của xã hội và nói lên sự bình đẳng của xã hội chúng ta”.
Tổng Giám đốc Hội đồng Ung thư Nam Úc, bà Brenda Wilson, sẽ thay ông Hiếu trong chức vụ Phó Toàn quyền.  
Thủ hiến  Weatherill đã ngỏ lời cảm tạ vị đương kim Toàn quyền. Ông cho biết ông bà Scarce “đã tạo được những thành tích xuất sắc trong vai trò Toàn quyền tiểu bang”.
“Tôi biết nhiều người dân Nam Úc đánh giá cao sự đóng góp của ông Toàn quyền trong vai trò bảo trợ hơn 200 tổ chức từ thiện và các tổ chức khác trên toàn tiểu bang”.
“Ông vẫn thực hiện các nỗ lực một cách không mệt mỏi để hỗ trợ cho tình trạng thịnh vượng xã hội và kinh tế của Nam Úc”.
Các bài liên quan:

Lê Văn Hiếu