Thứ Tư, 22 tháng 6, 2016

Hang động mới khám phá ở Quảng Bình

Trong hơn một tháng, đoàn chuyên gia hang động Hoàng gia Anh khám phá ra 57 hang động mới ở Quảng Bình, trong đó có hang hình thành từ 5 năm triệu năm trước, dưới hồ nước.
Ngày 22/6, tỉnh Quảng Bình tổ chức công bố kết quả khảo sát hang động mới ở tỉnh này, do đoàn chuyên gia hang động Hoàng gia Anh khám phá.
 
Từ ngày 5/3 đến 10/4, đoàn khám phá ra 57 hang, tổng chiều dài 20.127 m. Những hang này được định vị GPS, đưa lên bản đồ hang động ở Quảng Bình.
 
Lần đầu tiên, đoàn khám phá ra hang động hình thành dưới nước ở Quảng Bình. Đó là hang Hòa Hương, đặt tên theo vợ chồng giúp đoàn khám phá ra. Hang hình thành ngầm dưới hồ nước, có tuổi đời khoảng 5 triệu năm, lớn nhất trong các hang hiện đã khám phá ở Quảng Bình.
 
Cửa vào hang Hòa Hương, hang ngầm được đánh giá có nhiều giá trị về địa chất, khoa học và du lịch. Hiện, nước trong hang không còn.
 
Hang Tiên 2 ở huyện Minh Hóa dài 2.519 m.
 
Hang Hòa Hương dài 2.876 m, hang Bom dài 1.500m, hang Dinh 1 dài 1.430 m, hang Rục Ma Rinh 2 dài 1.360 m, hang Cây Sanh dài 850 m… 
 
Nhiều hang được ông Limbert đánh giá có giá trị cao cho du lịch và sẽ được đoàn để xuất với tỉnh Quảng Bình để đưa vào khai thác thời gian tới.
 
Theo ông Howard Limbert, những hang động đoàn thám hiểm phần lớn chưa có dấu chân người và có một số hang vẫn chưa khảo sát hết chiều dài. Đoàn đã đo vẽ, chụp ảnh và ghi chép lại các thông số của hang.
 
Đoàn học hỏi kỹ năng sinh tồn từ những người bản địa, chặt cây leo và chuối rừng để tìm nước uống. Có những chuyến khảo sát, đoàn phải ở trong rừng đến 8 ngày.
 
Trong lần thám hiểm này, đoàn đã phát hiện nhiều hố sụt lớn. Tại hang Leo hố sụt sâu 133 m; hang Cây Mọc hố sâu 129 m; hang Bang là 121 m; hang Hòa Hương là 121; hang Vực Chuột là 111 m; hang Lui là 96 m; hang Nôi Đong là 93 m. Việc khám phá các hố sụt được ông Limbert nói vô cùng khó khăn và "gây sợ hãi với cả chuyên gia".
 
Nhiều hang động có giá trị về cảnh quan, có thạch nhũ, trần hang, dòng chảy ngầm, bãi cát, vách đá, vòm hang…, có nhiều tiềm năng cho việc phát triển du lịch khám phá, như: Hòa Hương, Báng, Cây Sanh, Ma Rinh, Tu Lu… Tuy nhiên, việc phát triển du lịch hang động cũng cần chú trọng đến công tác bảo tồn và hạn chế lượng khách, ông Howard Limbert khuyến cáo. Đoàn sử dụng flycam để ghi lại cảnh thám hiểm các hố sụt. Trong ảnh là hố sụt sâu 130 m nhìn từ flycam.
 
Đoàn đã phát hiện ra nhiều động vật khác lạ như các loài cá, giáp xác có thân hình trong suốt. Đây là thông tin quý giá về mặt khoa học trong việc nghiên cứu địa chất, địa mạo và đa dạng sinh học tại Vườn quốc gia Phong Nha - Kẻ Bàng. Trong ảnh là loài bò cạp có thân hình trong suốt ở hang Hòa Hương.
 
Đây là lần thứ 17 đoàn thám hiểm hang động Hoàng gia Anh tiến hành khảo sát hang động tại Phong Nha - Kẻ Bàng tính từ năm 1990. Đến nay, đoàn đã khảo sát tổng cộng 311 hang động lớn nhỏ với tổng chiều dài thám hiểm trên 200 km. Đợt khảo sát này, đoàn còn gặp những quả bom lớn sót lại từ chiến tranh.
 
Hoàng Táo
Ảnh: Đoàn thám hiểm hang động Hoàng gia Anh

Chủ Nhật, 19 tháng 6, 2016

Bức thư xúc động của một ông bố gửi hai con trai nhân 'Ngày của Cha''

''Chẳng cần phải là Ngày Của Cha, mà mỗi lần nhìn lại những tấm hình của hai anh em con, nghĩ đến những câu nói, những cử chỉ ngộ nghĩnh của hai con, ba đều rất vui hoặc xúc động. Ba cảm ơn hai con trai vì đã đến bên cuộc đời của ba...'' - những dòng thư xúc động của Huy Lio - ông bố 36 tuổi ở Vĩnh Phúc gửi cho hai con trai.
Anh Huy Lio tác giả của bức thư, hiện đang làm cho một công ty thời trang ở Hà Nội, vợ và hai con trai của anh đang sống ở Vĩnh Phúc. Huy Lio chia sẻ, sáng sớm anh đi làm tối mịt mới trở về nhà nên không có thời gian dành cho hai con, nhiều khi anh cảm thấy mình rất có lỗi với chúng. Anh tâm sự, dù con cái và cha mẹ rất yêu thương nhau nhưng đôi khi không hiểu được nhau. Trước đây khi bố của anh còn sống, Huy Lio cũng hay bất đồng quan điểm với bố, nhưng bố anh mất khi anh mới 18 tuổi. Sau này ra đời, anh mới hiểu thiếu vắng bố sẽ thiệt thòi thế nào. Nhiều khi bất lực trong cuộc sống, anh lại tìm ra mộ bố để nói chuyện và khóc, và sau khi thăm mộ bố về, anh cảm thấy lòng thanh thản hơn.

Hai hôm trước, con trai lớn của anh (6 tuổi), vì mẹ đau tay, nên lần đầu tiên tập rửa bát cho mẹ, vợ anh đã quay phim lại, khi về nhà được xem lại cảnh đó khiến anh thực sự xúc động.

Huy Lio viết những dòng thư này gửi hai con để cho các con biết là anh rất yêu chúng. Bản thân anh cũng cảm thấy hạnh phúc khi nhắc đến các con. Anh chia sẻ thêm, người Việt Nam ít thể hiện tình cảm với bố mẹ hoặ con cái, đôi khi cứ nghĩ chỉ cần nghĩ trong lòng là đủ hiểu rồi. Anh cho rằng, tình cảm cần phải thể hiện, hãy nói ra rằng chúng ta yêu con cái, bố mẹ như thế nào thì gia đình sẽ hiểu nhau và gắn kết hơn.

Về những bức ảnh của anh và hai con trai, anh cho biết cách đây gần hai năm anh vô tình xem được những bức vẽ rất thú vị, vì nó khá giống với những hình ảnh của anh và các con, nên anh đã nảy ra ý định chụp hình với ý tưởng như vậy để làm kỷ niệm. Mấy lần sinh nhật các con, anh định chụp mà bận nên chưa thực hiện được. Mới đây anh có dịp đọc bài viết nói về Ngày Của Cha, nên anh đã quyết tâm chụp cùng các con và đã thực hiện được.



Huy Lio và con trai - hình ảnh được anh thực hiện theo ý tưởng của bức vẽ 
 Dưới đây là bức thư của Huy Lio gửi hai con trai:

''Thân gửi hai 'đồng chí' con yêu quý của ba!

Ngày mai, ngày chủ nhật thứ 3 của tháng 6 - người ta gọi đó là Ngày Của Cha.
Thực ra thì ba cũng chẳng để ý đến cái ngày này lắm đâu, nhưng có lẽ do năm nay là năm khá đặc biệt với cả hai con trai của ba, khi anh Ốc sẽ vào lớp 1, còn em Tom thì đi nhà trẻ. Có lẽ vì thế mà ba muốn viết một cái gì đó cho hai con của ba, cho 7 năm kể từ khi ba có cảm giá được làm cha.
7 năm kể từ khi anh Ốc vẫn còn nằm trong bụng mẹ, ba vẫn hay thầm thì nói chuyện, rồi bật nhạc để áp vào bụng mẹ Hưng cho anh Ốc nghe. 
7 năm kể từ khi mẹ trở dạ sinh anh Ốc, từ 4 giờ sáng mà đến 9 rưỡi đêm anh Ốc mới chịu chui ra. Lúc mẹ các con nằm trong phòng sinh, ba đứng ngoài cửa tự nhiên nước mắt cứ trào ra vì thương mẹ các con đau đớn, kêu khóc.
7 năm, cái cảm giác khi bác sĩ gọi ba đến đón anh Ốc vào tay. Mắt anh ốc mở to nhìn ba mà không hề khóc. 7 năm, cái cảm giác đó, giờ nghĩ lại ba vẫn thấy nó thật khó tả.
Rồi khi mẹ mang bầu em Tôm lúc anh Ốc mới 3 tuổi. Đó cũng là thời điểm ba bắt đầu gặp những khó khăn trong công việc. Khi mẹ sinh em Tôm, khác với lần trước, có rất nhiều người đi cùng, lần này chỉ một mình ba đưa mẹ tới viện làm thủ tục, sau đó thì có thêm bà trẻ Vẻ. 10 giờ đêm ra tới viện thì đến 1 giờ 30 phút sáng hôm sau em Tôm chào đời. Điều đặc biệt khi mẹ sinh em Tôm là lúc đó trong phòng sinh có khá nhiều người khác, nhưng khi nghe tiếng em Tôm khóc, ba đã bảo luôn với bà Vẻ rằng: “Vợ cháu sinh rồi, đó là con cháu, bà lấy áo với tã ra đi để đưa cho bác sĩ”. Quả đúng là sau đó bác sĩ ra gọi ba mang đồ vào cho em Tôm. Ba không hiểu sao lúc đó, điều gì hay sợ dây vô hình nào đã cho ba cảm nhận chính xác về em Tôm như thế. 
Khác với anh Ốc, khi bác sĩ trao em Tôm cho ba, mắt em Tôm cứ nhắm tịt lại, mãi sau mới chịu mở ra. Có lẽ vì thế mà giờ thỉnh thoảng nhìn mắt em Tôm như kiểu mắt một mí của người Hàn Quốc.
Kể cho các con nghe về cảm giác của ba khi lần đầu được gặp các con, để các con biết rằng đó thực sự là những cảm xúc, những điều tuyệt vời nhất ba đã có được khi các con đến bên đời của ba mẹ.
7 năm qua, ba có rất nhiều những thăng trầm, khổ cực trong cuộc sống. Đã có rất nhiều lần ba muốn buông xuôi, nhưng chính các con đã là nguồn động lực để giúp ba vực dậy tinh thần của mình và có thêm nhiều ý chí quyết tâm để theo đuổi những ước mơ và mục tiêu mà ba đã lựa chọn. Và một trong những mục tiêu mà ba luôn hướng tới, là cho các con có một cuộc sống tốt đẹp hơn. Ba cũng muốn được dõi theo chân các con trên mỗi bước được đời, ba muốn các con của ba được tự hào về ba, được biết rằng sẽ luôn có ba ở bên… Bởi hơn ai hết, ba hiểu được sự khó khăn và thiệt thòi của những đứa trẻ khi thiếu cha là như thế nào. Bởi đã rất nhiều lần, khi không còn tin tưởng được ai trong cuộc sống này nữa, khi không biết tìm ở ai được một lời khuyên chân thành, ba đã phải đứng trước mộ của ông nội các con để nói chuyện với ông và bật khóc.
Chẳng cần phải là Ngày Của Cha, mà mỗi lần nhìn lại những tấm hình của hai anh em con, nghĩ đến những câu nói, những cử chỉ ngộ nghĩnh của hai con, ba đều rất vui vẻ hoặc xúc động. Ba cảm ơn hai con trai vì đã đến bên cuộc đời của ba và các con hãy nhớ một điều rằng, cho dù ba có là ai, thế nào đi nữa và cho dù sau này các con có làm gì, trở thành người thành đạt hay một người rất đỗi bình thường trong cuộc sống này, thì tình yêu ba dành cho các con vẫn luôn là như vậy. Và đối với các con thì ba mong rằng, cho dù sau này các con có trở thành bất kỳ ai và đi bất kỳ đâu đi chăng nữa, thì hãy luôn yêu thương, đùm bọc nhau. Hãy sống là một người đàn ông có trách nhiệm với gia đình, với những người thân yêu và với những công việc mình làm. Hãy theo đuổi những ước mơ và đam mê mà các con lựa chọn, một cách nghiêm túc và chân thành…
Sẽ còn rất nhiều điều mà ba muốn nói và chia sẻ với các con trong suốt quãng đường đời, vì vậy hôm nay mình tạm nói với nhau như thế thôi nhỉ!?
Một lần nữa xin được cảm ơn hai 'đồng chí' nhân Ngày Của Cha nhé! Mong hai 'đồng chí' sẽ thật cố gắng và có nhiều niềm vui trong bước ngoặt đầu đời này.
Ba yêu hai 'đồng' chí!''.
Xem thêm hình ảnh của ông bố Huy Lio và con trai:





Ghi theo chia sẻ của Huy Lio 
(Theo Đẹp Online)

Thứ Bảy, 18 tháng 6, 2016

Có một cuộc viếng thăm như thế

Diễm Trang
(TBKTSG) - Ngày 21-6-1929, Sài Gòn bừng lên cuộc tiếp đón một vĩ nhân đến từ Ấn Độ: Rabindranath Tagore.
Một quốc gia đương nhiên sẽ nghênh tiếp nhiều chính khách và quan chức trong nhiều thời điểm khác nhau. Song, vượt ra khỏi những nghi thức ngoại giao, Tagore nằm trong số ít những nhân vật được toàn dân chào đón, đặc biệt là tầng lớp trí thức.
Báo Phụ nữ Tân văn miêu tả lại không khí ấy vô cùng sống động: “Dân thành phố Sài-gòn cả Tây lẫn ta và đông đảo người Ấn Độ nghinh tiếp tiên sinh rất là trọng thể. Khi tàu cập bến, có quan chánh văn phòng trên phủ Thống Đốc thay mặt chánh phủ và ông Béziat, Đốc Lý Sài-gòn cùng nhiều quan chức nghinh đón, đều lên tàu chào mừng tiên sinh. Người mình lâu nay ước mong được chiêm ngưỡng dung nhan một nhà đại thi hào, thì hôm nay dân Sài-gòn đã toại nguyện...”. Báo La Tribune Indochinoise còn tổ chức một cuộc mít tinh trọng thể để chào mừng nhà thơ đoạt giải Nobel văn chương đầu tiên của châu Á.
Cuộc viếng thăm của Tagore tuy ngắn ngủi nhưng đầy ấn tượng và đọng lại dư âm đến vài chục năm sau.
Giở lại báo chí ngày ấy, một điều thú vị là các mối quan tâm của đại chúng về Tagore không khác thời đại chúng ta là mấy, dù có một khoảng cách xa về hình thức truyền thông. Tựu trung, người ta cũng quan tâm đến mấy vấn đề như Tagore ở đâu, đi đâu, làm gì, mặc gì, uống gì trong ba ngày ở hòn ngọc Viễn Đông.
Các hoạt động và thần thái của Tagore ở Sài Gòn được miêu tả rõ nét nhất trên báo Thần Chung(số ra ngày 23-6-1929) và Phụ nữ Tân văn (số ra ngày 27-6-1929 và 4-7-1929). Riêng Phụ nữ Tân văn và Nha Thương cuộc của ông bà Nguyễn Đức Nhuận còn có vinh dự đón tiếp Tagore vào sáng Chủ nhật ngày 23-6. Những ký giả ở tòa soạn Phụ nữ Tân văn có đưa cho Tagore xem số báo có đăng “chơn dung” ông trước đó và phát hiện ra là “những bức ảnh đã đăng trong các báo xưa này còn kém xa cái nét tươi ở gương mặt, cái tinh thần ở đôi mắt, dường như có hào quang sáng rực ở con người có “tiên phong đạo cốt” ấy”.
Ngoài việc đến thăm tòa soạn Phụ nữ Tân văn, ông còn trả lời phỏng vấn của ký giả Lê Trung Nghĩa và “chịu khó” ngồi làm mẫu để người ký giả này vẽ chân dung bằng chì than trên giấy trắng khổ 50x65 cen ti mét (bức tranh có chữ ký Tagore ở một bên góc hiện nay vẫn được gia đình nữ sĩ Ái Lan lưu giữ). Các hoạt động khác của Tagore là: viếng mộ Lê Văn Duyệt, đi thăm nhà in của ông Nguyễn Văn Của, viếng chùa Bà ở Chợ Lớn, đền Ấn giáo Sri Thendayutthapani ở đường Tôn Thất Thiệp, thăm trường mỹ thuật Biên Hòa...
Nhân dịp này, ông dự lễ khai trương Viện tàng thơ Murugananda Vasagasala và buổi đón tiếp của Thống đốc Pierre Pasquier. Một hoạt động khác mà ông thường xuyên thực hiện khi công du các nước là diễn thuyết thì rất tiếc lại bất thành. Cuộc diễn thuyết tại nhà hát Thành Xương đã không diễn ra như dự định vì những lý do tế nhị.
Về trang phục, Tagore quả thật am hiểu tâm lý ngoại giao khi xây dựng cho mình hình ảnh “một bực lão thành đạo mạo” hợp cách An Nam với mũ nhung đen, áo dài trắng. Nhà thi sĩ “dệt nên những câu cẩm tú” và có giọng nói “như tiếng đờn” ấy còn mua một món “hàng hóa Bắc kỳ” là chiếc áo gấm bông bạc. Độc đáo hơn, ông đã kịp đặt may một chiếc áo dài An Nam và mua thêm hai cái khăn đóng. “Thì ra nhà thi hào Ấn Độ ưng ý cái lối quốc phục của mình, cho nên sắm một bộ y phục An-nam để mặc và làm kỷ niệm” - Phụ nữ Tân văn bình luận.
Một yếu tố khác được nhiều người quan tâm là Tagore lưu trú ở đâu. Đại thi hào đã nghỉ tại khách sạn Continental trên đại lộ Catinat (nay là đường Đồng Khởi, quận 1). Khách sạn được xây dựng từ cuối thế kỉ 19 này, sau vinh dự được đón tiếp Tagore, đã có duyên nợ với một số tác giả lớn khác như nhà văn André Malraux (tác giả Số phận con người), nhà văn Graham Greene (tác giảNgười Mỹ trầm lặng) và nhiều ký giả đến từ Âu, Mỹ. Ngoài ra, ông còn lưu lại ở một nhà nghỉ tại đường Barbet (nay là đường Lê Quý Đôn, quận 3).
Hầu như không có tài liệu nào nói ông dùng món ăn gì, chỉ đề cập đến việc ông muốn uống nước dừa thay rượu champagne tại nhà ông Nguyễn Văn Của.
Ông sẵn sàng ngồi hỏa xa hay lênh đênh trên tàu thủy từ nước này sang nước khác để diễn thuyết, đấu tranh cho tự do nhân quyền, hòa bình và hợp nhất tôn giáo của Ấn Độ cũng như các nước chưa phát triển cho đến hơi thở sau cùng.
Nhưng vượt lên những hoạt động, những biểu hiện mang tính hình thức, điều đáng quan tâm là ý nghĩa sâu xa mà cuộc viếng thăm mang đến.
Như chúng ta đã biết, Tagore là thiên tài trong nhiều lĩnh vực. Ông được ví như một trong “tam vị nhất thể” thời cận hiện đại của Ấn Độ (cùng với Nehru, Gandhi). Cho đến nay, những gì mà Tagore đã đóng góp cho nhân loại và nhân dân Ấn Độ vẫn là vầng hào quang chói lọi ít ai bì kịp.
Điều khiến Tagore trở thành một trong những nhà tư tưởng lớn của Ấn Độ là xác lập rõ hai mục tiêu cơ bản: thánh hiến trọn vẹn cho Thượng Đế và phụng hiến nhiệt tình cho thế gian mà người đã tạo ra; hay nói cách khác, Tagore đã hợp nhất tôn giáo và con người thành một thể thống nhất để phụng sự một cách tận tụy.
Với một trí thức tầm cỡ như Tagore, việc nâng cao dân trí là mục tiêu tất yếu và lâu dài. Ông là một trong những người tiên phong về chủ trương đổi mới giáo dục ở Ấn Độ. Bản thân ông cũng là minh chứng cho sự tự học. Học để sáng tạo và vươn tới tầm cao của chân lý, học để làm chủ bản thân và thế giới, học để hành chứ không phải để bị bó nghẹt kiểu “lồng chim”, “giày Tàu”.
Tagore chú trọng đặc biệt đến sự tự do phát triển cá tính, tinh thần và trí tuệ của học sinh. Để có thể hiện thực hóa ước mơ về một mô hình giáo dục lý tưởng vốn được khơi nguồn từ ký ức tuổi thơ của Tagore, tịnh xá Santiniketan đã ra đời trên một khuôn viên rất đẹp và rộng rãi ở Bengal từ năm 1863. Khởi đầu với năm học sinh mồ côi, đến năm 1901, Tagore đã phát triển Santiniketan thành trường đại học tầm cỡ quốc tế, với nhiều khu nhà liên hợp, mỗi khu lại có nhiều tòa nhà khác nhau. Ông sẵn sàng ngồi hỏa xa hay lênh đênh trên tàu thủy từ nước này sang nước khác để diễn thuyết, đấu tranh cho tự do nhân quyền, hòa bình và hợp nhất tôn giáo của Ấn Độ cũng như các nước chưa phát triển cho đến hơi thở sau cùng.
Vì nhiệt huyết đó nên tên tuổi Tagore đi đến đâu thì nức lòng người đến đấy. Ông được các nhà trí thức Việt Nam trân trọng vì tài năng, nhân cách, trí tuệ, tư tưởng, hành động; và vì đặc thù của nơi chốn mà ông sinh trưởng ít nhiều tương đồng với hoàn cảnh của Việt Nam. Trong tình hình nước Việt lắt lay dưới chế độ thực dân, nhân dân đói khổ và mù chữ, tầng lớp trí thức lạc loài vô phương hướng thì nhân cách toàn cầu và hào khí Tagore thực sự đem đến một luồng gió mới, một ước vọng cho tương lai dân tộc. Thậm chí, nhiều chí sĩ Việt không có dịp chiêm yết Tagore vẫn bị thu hút bởi sự kiện lớn này. Đáng quý hơn cả là, họ biến lòng ngưỡng vọng Tagore thành những hoạt động thiết thực. Trí Đức học xá do nhà trí thức - nhà thơ Đông Hồ xây dựng ở Hà Tiên dựa theo mô hình của Santiniketan là một ví dụ.
Dư âm của cuộc viếng thăm đó khiến ba mươi năm sau ngày Tagore ghé thăm Việt Nam, ông K.E. Kripalani - thư ký Hàn lâm viện Ấn Độ - phải lặn lội sang Việt Nam để tìm tài liệu và dấu vết của bậc vĩ nhân. Nhà thơ Đông Hồ được giao nhiệm vụ tiếp đón ngài Kripalani tại Yễm Yễm Thư Trang. Trong buổi nói chuyện thân mật, Đông Hồ đã chép tay bài “Lời cầu nguyện” (do ông dịch từ bài 36 của tập Thơ dâng) trên quạt giấy riêng tặng cho Kripalani “để làm duyên văn hóa”. Nhà thơ xứ Hà Tiên còn chép thêm bài thơ dịch số 35 là “Quê hương nhân loại” trên bức dó hòe long phượng gửi tặng Hàn lâm viện Ấn Độ. Mối giao hảo đẹp đó lại một lần nữa nhắc nhớ sự hiện diện của Tagore trên đất Việt.
Nhìn lại cuộc viếng thăm Sài Gòn cách đây 87 năm của Tagore để thấy rằng một sự xuất hiện có thể làm nức lòng cả dân một nước không phải chỉ thời nay mới có. Và không một địa vị xã hội, một uy quyền nào có thể khiến hàng ngàn con người tình nguyện đội mưa đội nắng, thậm chí vượt cả hàng trăm cây số để nhìn thấy một điều gì đó hay hòa vào nghi lễ đám rước. Chỉ nhân cách, sự am hiểu văn hóa và lòng phụng hiến tận tụy cho sự phát triển con người mới có thể tạo ra sức lan tỏa sôi nổi như vậy. Và qua đó, chúng ta cũng cảm nhận được sự nhạy bén, hấp dẫn trong cách thức đưa tin của báo chí Việt Nam ngày trước. 

Chủ Nhật, 12 tháng 6, 2016

Chủ Nhật Tươi Hồng (Beautiful Sunday) - Thu Âm Trước 1975

Beautiful Sunday

Sunday morning, up with the lark
I think I'll take a walk in the park
Hey hey hey, it's a beautiful day
I've got someonme waiting for me
And when I see her know that she'll say
Hey x3 what a beautiful day

CHORUS
Hi x3, beautiful Sunday
This is my my my beautiful day
When you said said said said that you loved me
Oh my my my its a beautiful day.

Birds are singing, you by my side
Lets take a car and go for a ride
Hey hey hey, it's a beautiful day
We'll drive on and follow the sun
Making Sunday go on and on
Hey hey hey it's a beautiful day





Thứ Bảy, 11 tháng 6, 2016

8 lý do nhân viên giỏi bỏ việc

Có nhiều lý do để một người thay đổi công việc. Tuy nhiên, vẫn có những mẫu số chung cho quyết định ra đi khỏi một nơi thoạt nhìn có thể là lý tưởng. Những nguyên nhân đó đôi khi không phải là tiền bạc hay vị trí.


bỏ việc, nghỉ việc, sếp, văn hóa công sở

1. Bị thiếu tôn trọng và bị đánh giá không đúng năng lực
Đôi khi, nhà tuyển dụng chỉ quan tâm tới lợi nhuận, sản lượng, sự hài lòng của đối tác và năng suất. Những yếu tố này tất nhiên là quan trọng với một doanh nghiệp thành công, nhưng sẽ không thể đạt được mục tiêu này nếu những người làm ra nó đang bị ngược đãi.
Nhân viên cũng là những con người và họ cần được tôn trọng cũng như tạo động lực để cho ra hiệu suất tốt nhất. Nếu nhân viên không được trả công xứng đáng, không được tạo điều kiện làm việc linh hoạt, không được cung cấp đầy đủ lợi ích hay một môi trường làm việc an toàn, lành mạnh và vui vẻ, họ sẽ có xu hướng bỏ công việc.
2. Không có cơ hội phát triển nghề nghiệp
Người ta không còn muốn làm mãi một công việc hết ngày này qua ngày khác suốt cuộc đời mình. Họ muốn giống như đang được học tập, đang tiến bộ trong nghề nghiệp. Nhân viên nào cũng mong muốn được đào tạo, được giáo dục để họ có thể phát triển các kỹ năng và kinh nghiệm của mình. Họ muốn phát triển trong tổ chức mà mình làm việc và có thứ gì đó để công nhận cho những năm tháng làm việc vất vả của mình.
Họ muốn sự đa dạng và hứng thú. Họ muốn được thử thách. Nếu một công việc không có cơ hội phát triển nghề nghiệp, thì nhiều khả năng là nhân viên sẽ nghỉ việc và tìm kiếm những cánh đồng xanh tươi hơn với những cơ hội tốt hơn.
3. Thiếu công bằng
Không ai muốn làm việc trong một môi trường phân biệt giới tính, phân biệt chủng tộc, phân biệt tuổi tác hay phân biệt đối xử theo bất cứ cách nào. Khi sự bất bình đẳng hoành hành ở môi trường làm việc, việc giữ được đội ngũ nhân viên là rất khó khăn.
Công sở phải thích ứng với nhu cầu của mỗi cá nhân và cho phép sự đa dạng, linh hoạt. Đã qua rồi cái thời nhân viên phải chịu đựng những môi trường vẫn còn tồn tại thứ văn hóa đã lỗi thời.
4. Tinh thần làm việc thấp
Khi người ta không thấy vui ở nơi làm việc, thì việc bước qua cánh cửa phòng chỉ còn tính bằng phút. Khi ở đó mọi người hoài nghi, bất lịch sự với nhau, tìm ra bất cứ lý do gì để ì ạch trong công việc, và không có hậu quả hay hình phạt nào cho sự kém năng suất và kém năng lực đó thì cuối cùng người ta cũng bắt đầu tìm một chiến lược rút lui.
Xây dựng nhóm là yếu tố quan trọng của bất cứ môi trường làm việc nào. Mỗi cá nhân ở các cấp bậc cần thực sự quan tâm đến nhau và quan tâm đến những mục tiêu chung của doanh nghiệp. Khi có sự bất đồng trong giao tiếp và cảm giác bất lực khi đưa ra bất kỳ nỗ lực nào trong công việc, thì không ai còn muốn ở lại nơi đó nữa. Đây là một lý do hoàn hảo cho những người muốn bỏ việc trước khi nơi này bắt đầu gây ảnh hưởng xấu tới sức khỏe của họ.
5. Không công nhận, không khen thưởng
Đôi khi ai cũng cần một cái xoa đầu. Có thể là một câu cảm ơn hay chỉ là sự công nhận những nỗ lực mà bạn đã bỏ ra. Không cần phải là một chiếc cúp vàng hay một khoản tiền thưởng hậu hĩnh, tuy nhiên việc này có thể có ích cho một chặng đường dài để tạo động lực cho nhân viên. Nếu bạn không bao giờ được cảm ơn hay được công nhận trong công việc, bạn có thể cảm thấy mình vô hình và vô giá trị. Quyết định bỏ việc có thể là quyết định dễ dàng nhất.
6. Dập tắt lòng nhiệt huyết
Sự đổi mới và những ý tưởng là nhịp tim của một tổ chức, vì thế ai cũng nên được trao cho cơ hội để thể hiện sáng kiến của mình. Một số nơi làm việc rất thiếu cởi mở với những thay đổi, ngay cả khi những thay đổi này mang lại sự cải thiện lớn trong năng suất công việc. Mọi người thường bắt đầu một công việc mới với năng lực tích cực và ý tưởng mới mẻ, nhưng lại nhanh chóng bị cản đường bởi một quản lý thiếu tầm nhìn và nhàm chán. Khi sự nhiệt tình của bạn liên tục bị cản trở, bạn sẽ không chỉ tránh rủi ro, tránh thử những cái mới, mà bạn còn dễ bị dụ dỗ bỏ việc để đi tìm những cái mới.
7. Động viên nhầm người
Một số công sở có văn hóa thưởng nhầm người. Có một câu nói: Những ông chủ giỏi sẽ không thuê những người thông minh hơn họ. Trường hợp này sẽ xảy ra khi ông chủ có một cái tôi lớn và cảm thấy bị đe dọa bởi bất cứ ai thông minh và có năng lực hơn mình. Và một thực tế sẽ xảy ra là những người thể hiện sự phục tùng nhiều hơn là sáng tạo sẽ được khuyến khích và khen thưởng. Điều này nhằm mục đích bảo vệ hệ thống quyền lực hơn là phát triển một hệ thống nhân viên làm việc hiệu quả, có năng lực và chuyên nghiệp.
8. Nắm quyền thay vì cho phép tự chủ
Khi cấp bậc quan trọng hơn giá trị của mỗi người và quan trọng hơn sự đóng góp của họ cho công việc, thì công sở đó không chỉ mất đi những cơ hội tuyển vời để nghe những ý kiến khôn ngoan và hợp lý, mà còn nghiền nát sự tự lực và các kỹ năng đưa ra quyết định quan trọng của nhân viên.
Những lãnh đạo mạnh mẽ nên trao quyền cho nhân viên để họ tự lực và tận tâm vì lợi ích tốt hơn của doanh nghiệp. Tranh giành quyền lực không chỉ mâu thuẫn với mục đích chung và góp phần làm cho môi trường làm việc thêm độc hại. Nhân viên sẽ bỏ việc khi họ cảm thấy không được tin tưởng, thậm chí là khi phải đưa ra những lựa chọn cơ bản nhất họ cũng phải hỏi ý kiến của tất cả ban bệ.
  • Nguyễn Thảo(Theo Life Hack)

Thứ Năm, 9 tháng 6, 2016

Những cây siêu mắn cho hoa trái trĩu cành nhìn sướng hết cả mắt

Những cây quả cho trái sai trĩu cành khiến người ta chỉ cần ngắm thôi đã thấy sướng mắt và không nỡ lòng hái ăn.

Những cây siêu mắn cho hoa trái trĩu cành nhìn sướng hết cả mắt - ảnh 1
1. Hoa mắt chưa, chắc số quả trên cây táo phải nhiều hơn số lá mất - Ảnh: Facebook.
Những cây siêu mắn cho hoa trái trĩu cành nhìn sướng hết cả mắt - ảnh 2
2. Mít sai trái thế này chắc thì cả làng ăn cũng không xuể.
Những cây siêu mắn cho hoa trái trĩu cành nhìn sướng hết cả mắt - ảnh 3
3. Đừng dại gì mà ngồi đếm số trái cây này.
Những cây siêu mắn cho hoa trái trĩu cành nhìn sướng hết cả mắt - ảnh 4
3. Đã bao giờ thấy đu đủ nhiều quả thế này chưa?
Những cây siêu mắn cho hoa trái trĩu cành nhìn sướng hết cả mắt - ảnh 5
3. Có ai ngờ rằng loạt quả màu đen sì mọc ra từ thân cây này chính là... nho. Đây là một loài nho thân gỗ (Jabuticaba) ở Brazil. Là một loại cây thuộc họ nho nhưng khác với những loài nho thân leo thường thấy. Loài nho này có quả không mọc trên cây thân leo, trên giàn mà mọc trực tiếp trên thân cây và cành cây.
Những cây siêu mắn cho hoa trái trĩu cành nhìn sướng hết cả mắt - ảnh 6
4. Phải chăng những chùm quả khủng của loài cau thân thấp này là nguyên do khiến nó có thân hình khiêm tốn đến vậy?
Những cây siêu mắn cho hoa trái trĩu cành nhìn sướng hết cả mắt - ảnh 7
5. Nhìn thoáng qua chắc không ai nghĩ rằng đây là một buồng chuối. Nhiều quả đến mức người ta phải lấy gậy chống thân cây.
Những cây siêu mắn cho hoa trái trĩu cành nhìn sướng hết cả mắt - ảnh 8
6. Đây chỉ mới là một cành của nó thôi nhé.
Những cây siêu mắn cho hoa trái trĩu cành nhìn sướng hết cả mắt - ảnh 9
7. Những chùm dâu da chín đỏ chót nhìn thôi đã sướng hết cả mắt chứ chưa nói đến ăn.
Những cây siêu mắn cho hoa trái trĩu cành nhìn sướng hết cả mắt - ảnh 10
8. Một cây dừa có 6 chùm quả khủng thế này không phải dễ thấy đâu nhé.
Những cây siêu mắn cho hoa trái trĩu cành nhìn sướng hết cả mắt - ảnh 11
9. Đã sai thì sai đến gốc luôn.
Những cây siêu mắn cho hoa trái trĩu cành nhìn sướng hết cả mắt - ảnh 12
10. Bạn có tin đây là một cây cà chua?
Những cây siêu mắn cho hoa trái trĩu cành nhìn sướng hết cả mắt - ảnh 13
11. Cây dừa không chỉ cho ra dừa mà còn có thể nuôi cả mít, chuối nhờ công nghệ cấy ghép của con người.
Những cây siêu mắn cho hoa trái trĩu cành nhìn sướng hết cả mắt - ảnh 14
12. Cây dừa lùn sai quả đến kỳ lạ. Thế này thì ăn dừa no mà không cần leo rồi.
Những cây siêu mắn cho hoa trái trĩu cành nhìn sướng hết cả mắt - ảnh 15
13. Cây roi chưa lớn mà quả đã chen chúc nhau khắp các cành.
Những cây siêu mắn cho hoa trái trĩu cành nhìn sướng hết cả mắt - ảnh 16
14. Cây cà tím dài cho trái sum suê.

Những cây siêu mắn cho hoa trái trĩu cành nhìn sướng hết cả mắt - ảnh 17
15. Giò lan hạc vĩ của chị Phạm Hiền dài đến gần 2m với 30 thòng hoa bung nở như suối hoa khiến nhiều người phải trầm trồ và gây chú ý trong Lễ hội hoa lan được tổ chức ở Hải Dương mới đây. (Ảnh: Vn Express)
Những cây siêu mắn cho hoa trái trĩu cành nhìn sướng hết cả mắt - ảnh 18
16. Cây phượng nở hoa làm đỏ rực cả một vùng trời.
Những cây siêu mắn cho hoa trái trĩu cành nhìn sướng hết cả mắt - ảnh 19
17. Hoa mọc khắp các cành và ngay cả trên thân cây luôn.
(Nguồn: Tổng hợp)

Thứ Bảy, 4 tháng 6, 2016

Ảnh kỳ quan Sơn Đoòng đẹp như cổ tích trên báo Anh

Nhiếp ảnh gia Urs Zihlmann đã có chuyến đi dài 5 ngày ở Sơn Đoòng, hang động lớn nhất thế giới nằm ở Quảng Bình.
Anh Son Doong dep nhu co tich tren bao Anh hinh anh 1
Những bức ảnh tuyệt vời đăng trên tờ Daily Mail cho độc giả chiêm ngưỡng hang động lớn nhất thế giới ở Việt Nam.
Anh Son Doong dep nhu co tich tren bao Anh hinh anh 2
Với ánh sáng xanh huyền bí trong không gian đẹp như cổ tích, hang Sơn Đoòng giống như một thế giới khác. Trong ảnh, các lều bạt được dựng lên cho khách nghỉ đêm.
Anh Son Doong dep nhu co tich tren bao Anh hinh anh 3
Du khách ngắm nhìn hang động kỳ vĩ này. Để tới đây, họ phải đi bộ nửa ngày, qua khu rừng tuyệt đẹp đầy bướm.
Anh Son Doong dep nhu co tich tren bao Anh hinh anh 4
Nhiếp ảnh gia Urs Zihlmann đã chụp những bức ảnh này trong chuyến đi 5 ngày khám phá hang Sơn Đoòng ở công viên quốc gia Phong Nha - Kẻ Bàng, Quảng Bình, miền Trung Việt Nam.
Anh Son Doong dep nhu co tich tren bao Anh hinh anh 5
Mỗi năm, chỉ khoảng 450 du khách được phép vào hang với sự hướng dẫn của các chuyên gia. Điều này đảm bảo tương lai bền vững cho hang động.
Anh Son Doong dep nhu co tich tren bao Anh hinh anh 6
Các du khách đi qua buồng hang khổng lồ, tối đen và trơn tuột. Zihlmann cho biết bên trong hang giống như “không phải ở trái đất này”.
Anh Son Doong dep nhu co tich tren bao Anh hinh anh 7
So với quy mô khổng lồ của hang động, những người khám phá trông thật nhỏ bé. Zihlmann tham gia chuyến đi tuyệt vời này vào cuối tháng 4.
Anh Son Doong dep nhu co tich tren bao Anh hinh anh 8
Để xuống hang, Zihlmann phải vượt qua vách đá cao 80 m với dây thừng và đai bảo vệ.
Theo TRI THỨC TRỰC TUYẾN