Thứ Sáu, 31 tháng 7, 2026

Bí ẩn bộ hài cốt chiến sĩ biệt động 18 năm nằm trên mái nhà trung tâm TPHCM

 

(Dân trí) - Chiến sĩ biệt động Lê Tấn Quốc mất tích sau trận đánh Dinh Độc Lập mùa xuân 1968. 18 năm sau, một bộ hài cốt cùng khẩu súng AK được phát hiện, mở ra hành trình đi tìm cha của gia đình người anh hùng.

Trong nhà bà Lê Thị Liên (SN 1955) - con gái Anh hùng Lực lượng vũ trang Nhân dân (AHLLVTND) Lê Tấn Quốc (bí danh Bảy Rau Muống) - có hai bàn thờ.

Một bộ hài cốt được phát hiện trên mái hiên căn nhà trung tâm TPHCM sau gần 20 năm từ mùa xuân 1968. Bộ còn lại được gia đình cải táng, đưa về từ khu nghĩa địa Chí Hòa (Công viên Lê Thị Riêng) vào đầu thập niên 1990.

"Gia đình có niềm tin, nếu một trong hai bộ hài cốt không phải cha tôi thì cũng là đồng đội của cha. Bao nhiêu năm nay, tôi vẫn xem như mình thờ phụng hai người cha", bà Liên nói.

Bí ẩn bộ hài cốt chiến sĩ biệt động 18 năm nằm trên mái nhà trung tâm TPHCM - 1

Bà Lê Thị Liên - con gái AHLLVTND Lê Tấn Quốc - trong cuộc gặp phóng viên Dân trí (Ảnh: Bích Phương).

Gần 60 năm sau ngày anh hùng Lê Tấn Quốc hy sinh, gia đình bà Liên tiếp tục đăng ký thông tin thân nhân tại khu vực Công viên Lê Thị Riêng, đặt niềm hy vọng vào đợt tìm kiếm, xác minh hài cốt liệt sĩ trong chiến dịch 500 ngày đêm.

"Nếu lần này có phép màu giúp tìm và xác định được chính xác hài cốt của cha, tôi sẽ có thêm một người cha nữa để thờ phụng", bà Liên nói.

Bộ hài cốt trên mái nhà giữa trung tâm TPHCM gần 20 năm

Cuối năm 1986, trong lúc phá dỡ căn nhà cũ số 86 Nguyễn Du (TPHCM), đội công nhân bất ngờ phát hiện một bộ xương khô nằm trên mái hiên tầng 3. Bộ hài cốt vẫn trong tư thế ôm chặt khẩu súng AK đã hoen rỉ, hết đạn.

Hiện trường chỉ cách nơi Đội 5 Biệt động Sài Gòn từng cố thủ sau trận đánh Dinh Độc Lập trong cuộc Tổng tiến công và nổi dậy Xuân Mậu Thân 1968 vài căn nhà. Thông tin về bộ hài cốt cùng khẩu súng AK giữa khu vực từng diễn ra trận đánh nhanh chóng được chuyển đến cơ quan chức năng và các cựu chiến sĩ Đội 5 Biệt động.

Ít lâu sau, những người đồng đội năm xưa có mặt. Họ quan sát từng dấu vết trên hiện trường, từ vị trí bộ hài cốt đến khẩu súng hoen rỉ, phủ màu thời gian sau nhiều năm. Trong lòng nhiều người đã hiện lên cùng một cái tên: Lê Tấn Quốc (Bảy Rau Muống) - Đội phó Đội 5 Biệt động Sài Gòn - mất tích sau trận đánh Dinh Độc Lập.

Bí ẩn bộ hài cốt chiến sĩ biệt động 18 năm nằm trên mái nhà trung tâm TPHCM - 2

Bà Chín Nghĩa xúc động nhớ lại những ký ức cuối cùng về người đồng đội Lê Tấn Quốc (bí danh Bảy Rau Muống) (Ảnh: Bich Phương).

Khi nhắc lại câu chuyện với phóng viên Dân trí, bà Vũ Minh Nghĩa (bí danh Chín Nghĩa), nữ biệt động duy nhất tham gia trận đánh Dinh Độc Lập, thoáng chút buồn. Ở tuổi 79, bà Nghĩa vẫn nhớ từng ký ức của trận đánh 58 năm trước. Ánh mắt bà chùng xuống, giọng nói chậm lại khi nhắc đến người đồng đội mang bí danh Bảy Rau Muống, mà bà hay gọi là "anh Bảy".

Anh hùng Lực lượng vũ trang Lê Tấn Quốc sinh năm 1918, quê ở Châu Thành, Hậu Giang (cũ). Từ cuối thập niên 1960, ông hoạt động trong Quân khu Sài Gòn - Gia Định. Trước Tết Mậu Thân 1968, ông Lê Tấn Quốc là Đội phó Đội 5 Biệt động Sài Gòn. 

Căn nhà của ông là một trong những cơ sở bí mật quan trọng của đơn vị. Dưới nền nhà là hầm bí mật chứa 9 khẩu AK, hàng chục quả lựu đạn, khoảng 100kg thuốc nổ TNT cùng nhiều vũ khí khác. Phía trên, căn nhà đủ chỗ cho hàng chục chiến sĩ ém quân trước giờ xuất kích.

Rạng sáng mùng 2 Tết Mậu Thân, Đội 5 lên đường đánh vào Dinh Độc Lập. Ông Lê Tấn Quốc trực tiếp cầm lái, chở đồng đội tiến về mục tiêu.

Sau những phút tập kích đầu tiên, kế hoạch không diễn ra như dự tính. Lực lượng biệt động rơi vào thế bị bao vây giữa hỏa lực của đối phương, nhiều chiến sĩ hy sinh. Những người còn sống buộc phải rút vào một căn nhà trên đường Thủ Khoa Huân cố thủ.

"Lúc chuẩn bị đánh tiếp trong căn nhà, anh Bảy xuống quan sát tình hình, nói rằng anh xuống chặn địch để anh em rút lui. Anh ấy ôm khẩu AK rồi lao xuống tầng dưới. Chúng tôi chỉ còn nghe tiếng súng AK của anh vang lên một lúc rồi im bặt", bà Nghĩa nhớ về khoảnh khắc cuối cùng nhìn thấy đồng đội. 

Sau trận đánh, bà Chín Nghĩa cùng 6 chiến sĩ còn lại của đội bị bắt. Riêng ông Lê Tấn Quốc biến mất, không có tên trong danh sách tù binh, không có tên trong danh sách liệt sĩ được tìm thấy. Câu hỏi "anh Bảy Rau Muống ở đâu?" trở thành nỗi day dứt của những người còn sống suốt nhiều năm sau. Hòa bình lập lại, đơn vị từng đi tìm hài cốt đồng đội, trong đó có ông Lê Tấn Quốc, nhưng không có thông tin.

Cho đến ngày có manh mối về bộ hài cốt xuất hiện trên mái căn nhà số 86 Nguyễn Du, niềm hy vọng tìm thấy đồng đội lại thắp lên đối với những người còn sống.

"Khi phát hiện sự việc, Bộ Tư lệnh TPHCM tổ chức cho anh em đơn vị chúng tôi đến xác minh. Hiện trường có nhiều chi tiết trùng khớp với những gì chúng tôi biết về trận đánh. Chúng tôi đoán rằng đó là anh Bảy. Có lẽ anh chiến đấu đến viên đạn cuối cùng, bị thương trong trận đánh, lết sang căn nhà gần đó và hy sinh", bà Chín Nghĩa kể.

Thời điểm này, công nghệ giám định ADN chưa phát triển. Trước những dấu tích còn lại và lời xác nhận của đồng đội, bộ hài cốt được đưa về an táng tại Nghĩa trang Liệt sĩ TPHCM.

Bí ẩn bộ hài cốt chiến sĩ biệt động 18 năm nằm trên mái nhà trung tâm TPHCM - 3

Bút tích bản thảo "Hồi ký Biệt động Sài Gòn" của cố Đại tá Trần Minh Sơn nhắc đến câu chuyện về liệt sĩ Lê Tấn Quốc (Ảnh: Cựu điệp báo Hồ Duy Hùng - Ban Quân báo Quân khu Sài Gòn - Gia Định - cung cấp cho phóng viên).

Cách nhà bà Chín Nghĩa hơn chục cây số, bà Lê Thị Liên, con gái ông Lê Tấn Quốc, vẫn nhớ như in ngày gia đình nhận được tin báo về bộ hài cốt trên mái nhà. "Tôi nghe các chú kể cha bị thương, rồi lết sang mái hiên căn nhà bên cạnh và hy sinh ở đó. Căn nhà bỏ hoang từ sau năm 1968 nên không ai phát hiện.

Các chú nói nhiều khả năng đó là cha tôi. Thời ấy chưa có giám định ADN, mọi người chỉ dựa vào lời kể của đồng đội ba và những dấu tích còn lại.

Đơn vị cha tôi có nhiệm vụ bốc bộ hài cốt và chôn cất. Sau đó gia đình cũng thờ cúng với niềm tin đó là cha", bà Liên nói với phóng viên.

Gia đình từng tin rằng người cha, người chồng thất lạc sau trận đánh Mậu Thân cuối cùng cũng được trở về. Nhưng thời gian tiếp tục mang đến những thông tin, những manh mối mới, khiến hành trình đi tìm Anh hùng Lê Tấn Quốc một lần nữa nối dài. Đến nay, gần 60 năm sau ngày ông hy sinh, cuộc tìm kiếm ấy vẫn chưa có lời giải cuối cùng.

Bí ẩn bộ hài cốt chiến sĩ biệt động 18 năm nằm trên mái nhà trung tâm TPHCM - 4

Trong cuộc gặp với phóng viên Dân trí, bà Chín Nghĩa trực tiếp gọi điện hỏi thăm các con của AHLLVTND Lê Tấn Quốc (Ảnh: Bích Phương).

"30 Tết, cha dặn tôi trốn ngoài ruộng rau muống, rồi cha đi mãi không về"

Bà Lê Thị Liên - con gái đầu của Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Lê Tấn Quốc - hiếm khi xuất hiện trước truyền thông. Sau nhiều ngày dò hỏi địa chỉ và nhờ sự kết nối từ đồng đội ông Lê Tấn Quốc, phóng viên Dân trí mới có dịp gặp người phụ nữ ngoài 70 tuổi trong căn nhà tại phường Phú Thọ Hòa (TPHCM).

Bà Liên có vóc dáng nhỏ nhắn, nước da ngăm sạm, gương mặt hằn những nếp nhăn. Đón phóng viên ở khu vực cửa hàng quần áo trẻ em mà gia đình đang cho thuê, ban đầu bà khá dè dặt, chỉ định trao đổi ngắn gọn vài câu. Nhưng rồi, người phụ nữ say sưa, xúc động nói về người cha mà bà luôn cất giữ trong ký ức - những câu chuyện suốt nhiều năm qua bà hiếm khi chia sẻ với báo chí.

"Kỷ niệm với cha trước Tết Mậu Thân là những kỷ niệm đẹp cuối cùng của tuổi thơ tôi", bà Liên nói. Đôi mắt người phụ nữ 71 tuổi đỏ hoe khi ký ức đưa bà trở về những ngày cuối cùng còn được ở bên cha.

Bí ẩn bộ hài cốt chiến sĩ biệt động 18 năm nằm trên mái nhà trung tâm TPHCM - 5

Bà Liên kể lại nhiều kỷ niệm về người cha quá cố (Ảnh: Bích Phương).

Người phụ nữ 71 tuổi cho biết, cha mẹ bà đều hoạt động cách mạng. Khi ông Quốc là chiến sĩ công tác ở Quân khu Sài Gòn - Gia Định, mẹ bà - bà Nguyễn Thị Hảo - cũng tham gia xây dựng cơ sở, phục vụ cho các trận đánh của biệt động tại nội đô Sài Gòn.

Trong ký ức của cô bé Lê Thị Liên khi đó, cha chỉ là người lao động bình thường, thường đẩy xe rau muống ra chợ Hòa Hưng, tối trở về căn nhà đường Hoàng Đạo (đường Trần Văn Đang ngày nay).

"Nhiều khi tôi tò mò, ban đêm tôi thấy cha đẩy một chiếc xe đầy ắp rau về, sáng mai chỉ còn lại vài bó rau. Sau này tôi mới hiểu công việc của cha là xây dựng cơ sở, các căn hầm bí mật, tổ chức mạng lưới giao liên cho cách mạng", bà Liên nói.

Mỗi khi có thời gian, ông Quốc lại dắt cô con gái lớn đi dạo khắp Sài Gòn, khi thì vào sở thú, lúc ghé công viên. Có một lần, ông đưa con gái đến đầu đường Cách Mạng Tháng Tám rồi bất ngờ bảo: "Con chạy từ đầu đường đến cuối đường, đếm xem được bao nhiêu bước".

Không chút do dự, cô bé Liên chạy đi rồi quay lại báo kết quả. "Lúc đó tôi vô tư lắm, cứ chạy rồi đếm từng bước chân, đâu biết cha đang làm gì", bà nói.

Mãi nhiều năm sau, khi gặp lại những người đồng đội của cha sau ngày đất nước thống nhất, bà mới hiểu ý nghĩa của những buổi được cha dắt đi chơi năm nào. Từ năm 1965, lực lượng Biệt động Sài Gòn - Gia Định đã nhiều lần bí mật khảo sát các mục tiêu trọng yếu như Dinh Độc Lập, Đài Phát thanh Sài Gòn và nhiều tuyến đường trong nội đô để tính toán đường tiến công, đường rút lui, cũng như nắm đặc điểm từng khu phố.

"Thời đó những người xuất hiện nhiều ở những khu vực ấy rất dễ bị để ý. Còn trẻ con thì vô tư chạy nhảy nên không ai nghi ngờ. Hóa ra cha đưa tôi đi chơi để giúp cha khảo sát địa hình cho các mục tiêu", bà Liên xúc động khi nhớ lại.

Những ngày cuối cùng bà Liên được ở bên cha là vào trước Tết Mậu Thân 1968. Năm ấy, bà Liên mới 13 tuổi, em trai Lê Thanh Tòng chỉ hơn 3 tuổi. 

Chiều 30 Tết, ông Lê Tấn Quốc liên tục đưa những người đàn ông lạ mặt về nhà.

"Cha cho tôi ngồi phía sau cánh cửa hai lớp, đưa giấy bút để tôi ngồi vẽ rồi dặn dò: Người nào cha dắt vào thì con mở cửa, còn người lạ đến tuyệt đối không được cho vào. Tôi chỉ biết nghe lời, chứ không hiểu vì sao cha lại dặn như vậy", bà Liên nhớ lại.

Những người đàn ông được cha của bà Liên dẫn vào nhà hôm đó là những chiến sĩ Đội 5 Biệt động Sài Gòn chuẩn bị bước vào trận đánh Dinh Độc Lập lịch sử. Trước giờ xuất kích, ông Quốc còn đưa đồng đội đi giày Tây, mặc áo sơmi chỉnh tề như những người chuẩn bị du xuân đầu năm. Khi mọi công việc chuẩn bị hoàn tất, ông Quốc dặn dò vợ con rồi rời đi. 

"Đêm 30 Tết, cha nói với tôi rằng tôi cùng má đưa em trai ra căn nhà gần ruộng rau. Chừng nào cha tới đón thì mới được về, tuyệt đối không được tự ý quay lại", bà Liên kể. Đó cũng là lời dặn cuối cùng bà Liên được nghe từ cha mình.

Bí ẩn bộ hài cốt chiến sĩ biệt động 18 năm nằm trên mái nhà trung tâm TPHCM - 6

Bức ảnh hiếm hoi về ông Lê Tấn Quốc được gia đình lưu giữ (Ảnh: Gia đình cung cấp).

Nghe lời cha, bà Liên đi bộ qua nhiều con đường, từ Cách Mạng Tháng Tám, Tô Hiến Thành, Lữ Gia đến Ông Ích Khiêm... Đến gần nửa đêm, bà mới tới được khu ruộng rau muống gần nghĩa địa Triều Châu (nghĩa địa người Hoa, nằm gần khu vực chùa Giác Viên và trường bắn Bình Thới trước năm 1975, tức khu vực gần Công viên Đầm Sen ngày nay).

Rạng sáng mùng 2, từ phía trung tâm thành phố, những tiếng nổ dồn dập xé toạc màn đêm. Mẹ bà Liên bế em trai kịp trở về căn nhà trú ẩn. Họ bám trụ tại căn nhà giữa vùng rau muống suốt gần nửa năm. Chung quanh là cây cối um tùm, cách xa khu dân cư hàng trăm mét. Biết trước có thể xảy ra biến cố, ông Lê Tấn Quốc đã chuẩn bị sẵn ít thực phẩm dự trữ và cả hầm bí mật cất giấu vũ khí để vợ con có thể cầm cự.

"Nhờ cha chuẩn bị kỹ nên mẹ con tôi không bị thiếu đói. Ban đêm không có đèn dầu, cũng chẳng có đèn cầy, chỉ nằm trong bóng tối", bà Liên nhớ lại.

Những ngày đầu, cô bé 13 tuổi vẫn ngóng từng tiếng động ngoài cổng, tin rằng rồi cha sẽ trở về đón bà như lời hẹn. Thế nhưng, càng nhiều ngày trôi qua, mọi đầu mối liên lạc đều bặt vô âm tín.

"Tôi biết cha hy sinh rồi vì nếu còn sống, cha cũng sẽ tìm mọi cách về với mẹ và chị em tôi...", bà Liên khẽ nói.

Hai lần đón hài cốt cha và tâm nguyện tuổi già của con gái người anh hùng

Chiến tranh cuốn gia đình AHLLVTND Lê Tấn Quốc vào những tháng năm khốn khó. Năm 1971, bà Nguyễn Thị Hảo bị địch bắt giam. Cha hy sinh, mẹ đi tù, hai chị em bà Liên lớn lên trong cảnh thiếu ăn, thiếu mặc, phải gồng mình nương tựa vào xóm giềng vượt qua mọi cơ cực.

"Thời đó ai cũng thiếu thốn như nhau. Dù khổ mấy, tôi cũng kiên quyết bám trụ căn nhà gần vườn rau mà cha căn dặn. Điều tôi đau nhất là không còn cha. Tôi chỉ mong một lần nữa được gặp cha", bà Liên nói.

Năm 1973, mẹ bà Liên được tự do trong một đợt trao trả tù binh, chuyển ra miền Bắc. Cuối năm 1974, bà Hảo theo con đường bí mật, về miền Nam tìm hai con. Đó là cuộc hội ngộ xúc động của 3 mẹ con sau hơn 8 năm xa cách. Hai chị em sống cùng mẹ trong chiến khu cho đến lúc Sài Gòn giải phóng mới trở lại ngôi nhà xưa.

Bí ẩn bộ hài cốt chiến sĩ biệt động 18 năm nằm trên mái nhà trung tâm TPHCM - 7

Liệt sĩ Lê Tấn Quốc được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang Nhân dân năm 1978 (Ảnh: Gia đình cung cấp).

Hòa bình lập lại, lời hẹn dang dở "chừng nào cha đến đón thì mới được về" vẫn in sâu trong tâm trí bà Lê Thị Liên. Gia đình bà bắt đầu hành trình tìm tung tích người cha biến mất sau mùa xuân Mậu Thân 1968.

Sau lần đón bộ hài cốt được phát hiện trên mái nhà năm 1986, tưởng rằng hành trình tìm ông Lê Tấn Quốc đã khép lại. Thế nhưng, vài năm sau, một thông tin khác lại khiến gia đình thắp lên hy vọng.

Khoảng năm 1992, người dân và nhà ngoại cảm báo tin tại khu bãi sình lầy gần cư xá Bắc Hải (khu nghĩa địa Chí Hòa cũ, nay là Công viên Lê Thị Riêng) phát hiện một bộ hài cốt. Theo nhiều lời kể, nơi đây từng là địa điểm chôn cất nhiều chiến sĩ biệt động hy sinh trong cuộc Tổng tiến công và nổi dậy Xuân Mậu Thân 1968.

Đúng thời điểm ấy, bà Hảo đang nguy kịch vì bệnh nặng. Các bác sĩ đã khuyên gia đình chuẩn bị tinh thần lo hậu sự. "Dù rất yếu, má gượng dậy để đi tìm cha. Má nói phải tìm cha cho bằng được. Má tôi có một niềm tin mãnh liệt rằng bộ hài cốt tìm được khi đó là cha", bà Liên nhớ lại.

Gia đình cùng một số đồng đội cũ của ông Quốc đến cất bốc bộ hài cốt và tổ chức tang lễ tại Nghĩa trang TPHCM. Điều khiến bà Liên nhớ mãi là sau tang lễ, sức khỏe của mẹ bà dần hồi phục. Người vợ liệt sĩ từng ở ranh giới sinh tử sống thêm gần 10 năm. "Từ ngày đưa hài cốt về, má thanh thản hẳn, sống khỏe mạnh rồi mất năm 86 tuổi. Má luôn có niềm tin rằng mình đã tìm được chồng", bà Liên kể.

Đến nay, trong ngôi nhà của gia đình vẫn có hai bàn thờ dành cho hai bộ hài cốt từng được đón về. Trước lúc lên đường làm nhiệm vụ, ông Lê Tấn Quốc từng dặn vợ: "Nếu không thấy tôi trở về thì làm giỗ vào mùng 1 Tết".

Từ đó đến nay, gia đình vẫn giữ nguyên lời dặn ấy. Mỗi dịp mùng 1 Tết, con cháu lại quây quần thắp nén nhang tưởng nhớ ông Quốc.

"Nếu một trong hai không phải cha tôi thì cũng là đồng đội của cha. Bao nhiêu năm nay, tôi vẫn xem như mình có hai người cha", người con gái của Anh hùng Lê Tấn Quốc xúc động chia sẻ.

Bí ẩn bộ hài cốt chiến sĩ biệt động 18 năm nằm trên mái nhà trung tâm TPHCM - 8

Bà Nguyễn Thị Hảo thắp nén hương tại bàn thờ chồng (Ảnh: Gia đình cung cấp).

Năm tháng trôi qua, mẹ bà Liên qua đời. Bản thân bà Liên từng nhập ngũ năm 1978, sau đó công tác ở ngành tư pháp, lập gia đình khi đã lớn tuổi, không có con.

Hiện tại, chồng bà qua đời, bà dọn sang ở cùng gia đình em trai và các cháu tại đường Lũy Bán Bích. Người em trai giờ tóc cũng đã bạc, mang trong mình nhiều bệnh tuổi già. Hai chị em nương tựa vào nhau, cùng chăm lo hương khói cho cha mẹ.

Những ngày gần đây, khi TPHCM triển khai đợt tìm kiếm các rãnh mộ tập thể tại khu vực Công viên Lê Thị Riêng, gia đình ông Lê Tấn Quốc là một trong những thân nhân đầu tiên đến đăng ký cung cấp thông tin và chờ lấy mẫu ADN.

Bà Liên cho biết, hơn 30 năm trước, gia đình chỉ có thể dựa vào những manh mối ít ỏi, lời kể của đồng đội và nhân chứng để đón hai bộ hài cốt về hương khói.

Khi ấy, công nghệ giám định ADN chưa phổ biến nên không thể xác định chính xác danh tính. Bởi vậy, trước đợt tìm kiếm các rãnh mộ tập thể do TPHCM triển khai, gia đình quyết định đăng ký thông tin thân nhân, đợi thủ tục lấy mẫu ADN.

"Đọc thông tin về cuộc tìm kiếm ở Công viên Lê Thị Riêng, tôi xúc động lắm. Ngày nay máy móc, công nghệ hiện đại hơn, có thêm nhiều ảnh tư liệu và nhân chứng. Nếu khoa học giúp tìm đúng cha thì đó là điều hạnh phúc nhất. Còn nếu không, chúng tôi vẫn thanh thản vì tin rằng những người đang được gia đình thờ phụng đều là những người đã hy sinh vì Tổ quốc”, bà Liên nói.

Không có nhiều ảnh tư liệu về cha mẹ, bởi gia đình bà Liên từng trải qua những cuộc chia ly, thiếu thốn giữa chiến tranh. Bà Liên chỉ còn một vài kỷ vật ít ỏi, trong đó có tấm ảnh mẹ bà bên bàn thờ người chồng đã hy sinh.

Ngắm bức ảnh, người phụ nữ ngoài 70 tuổi cho biết, với bà, hành trình tìm cha hôm nay không còn là nỗi đau, sự day dứt chưa khép lại, mà là một lần nữa gửi gắm tình cảm với thế hệ cha ông đã nằm xuống.

"Nếu tìm được cha tôi, tôi sẽ có 3 người cha. Còn nếu không, với tôi, hai người cha trên bàn thờ vẫn là những người đã hy sinh cho đất nước. Họ đều xứng đáng được thế hệ sau thờ phụng, tưởng nhớ", bà Liên chia sẻ.

Khi phóng viên Dân trí sắp sửa rời đi, bà Liên bất ngờ chạy vội theo. Người phụ nữ tuổi xế chiều vẫn giữ nguyên sự xúc động trong ánh mắt, dặn dò: "Nếu hôm nào Bộ Tư lệnh TPHCM tổ chức đưa các hài cốt tìm được về Nghĩa trang Liệt sĩ TPHCM, cháu nhớ báo cho cô biết để cô được đi cùng, được thắp nén hương cho các anh, các chú".

Liệt sĩ Lê Tấn Quốc nhập ngũ năm 1945, từng chiến đấu ở miền Tây Nam Bộ. Từ năm 1954 đến tháng 1/1968, ông làm nhiệm vụ vận động quần chúng xây dựng cơ sở mật và tham gia lực lượng biệt động hoạt động trong nội thành Sài Gòn.

Tháng 6/1956, ông Quốc bị địch bắt và tra tấn nhưng kiên quyết không khai báo, buộc địch phải thả. Ra tù, ông tiếp tục hoạt động cách mạng. Ngày 31/1/1968, đồng chí Lê Tấn Quốc anh dũng hy sinh trong khi làm nhiệm vụ tấn công vào Dinh Độc Lập.

Ông được tặng thưởng Huân chương Chiến công giải phóng hạng Nhì, Huân chương Chiến công giải phóng hạng Ba. Ngày 6/11/1978, đồng chí Lê Tấn Quốc được truy tặng danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ trang Nhân dân.