Thứ Ba, 3 tháng 6, 2014

Đừng hỏi tổ quốc đã làm gì cho bạn….Bài diễn văn đi vào lịch sử nước Mỹ của Tổng thống Kennedy

image
Tổng thống Mỹ John F. Kennedy.
Ở Việt Nam hầu như ai cũng nghe, ít nhất một lần, câu này trong bài hát Khát vọng tuổi trẻ của Vũ Hoàng: “Đừng hỏi Tổ quốc đã làm gì cho ta, mà cần hỏi ta đã làm gì cho Tổ quốc hôm nay.”

Thật ra, ý này đã có nhiều người nói. Một trong những người ấy là Hồ Chí Minh tại trường Đại học nhân dân Việt Nam vào ngày 19 tháng 1, 1955: “Nhiệm vụ của thanh niên không phải là hỏi nước nhà đã cho mình những gì. Mà phải tự hỏi mình đã làm gì cho nước nhà?”

Ý ấy cũng lại được Tổng thống Mỹ John F. Kennedy phát biểu trong bài diễn văn nhậm chức năm 1961: “Đừng hỏi tổ quốc có thể làm gì cho bạn. Hãy hỏi: Bạn có thể làm được gì cho tổ quốc.” (Ask not what your country can do for you - ask what you can do for your country).

Đọc thoáng qua, chúng ta có thể nhận ra ngay, hai câu nói của Hồ Chí Minh và Kennedy rất giống nhau. Dĩ nhiên không phải Kennedy bắt chước Hồ Chí Minh. Một số nhà nghiên cứu Mỹ, gần đây, phát hiện Kennedy được gợi hứng từ câu nói của một hiệu trưởng trường Choate ở Connecticut từ thập niên 1930, nơi Kennedy theo học lúc nhỏ: “Những bạn trẻ yêu trường học của mình đừng bao giờ hỏi ‘Trường ấy làm được gì cho tôi?’ mà nên hỏi ‘Tôi có thể làm được gì cho trường ấy?’”
image
Xuất phát từ miệng tổng thống của một siêu cường quốc số một phe tư bản thời Chiến tranh lạnh, lại nằm ngay trong bài diễn văn nhậm chức long trọng được cả thế giới theo dõi, câu nói của John F. Kennedy nhanh chóng trở thành danh ngôn và được mọi người yêu thích cũng như nhắc nhở. Ở khắp nơi, người ta dùng câu ấy để giáo dục giới trẻ, để động viên tinh thần xả thân của họ cho những mục đích khác nhau.

Tôi nghe câu nói ấy, từ tiếng Việt và tiếng Anh, đã lâu lắm, không chừng từ những năm còn ngồi ghế trung học. Nhưng thú thật, tôi không thích và cũng không đồng ý. Hơn nữa, còn thấy nó rất dễ bị lạm dụng, do đó, trở thành rất nguy hiểm.

Điểm then chốt trong câu nói ấy là “đất nước” hay “tổ quốc”. Nhưng tổ quốc là gì? Nói một cách tổng quát, đó là một cộng đồng cùng sống trên một mảnh đất và cùng chia sẻ một lịch sử chung, một văn hóa chung, và, ở một mức độ nào đó, một hệ thống kinh tế và một ngôn ngữ chung. Hai yếu tố sau chỉ có giá trị tương đối và càng ngày, cùng với xu hướng toàn cầu hóa, càng tương đối, ví dụ, ở châu Âu, rất nhiều nước có một hệ thống kinh tế chung nhưng vẫn là những quốc gia độc lập; hoặc ở nhiều nơi trên thế giới, có khá nhiều quốc gia song ngữ hoặc đa ngữ, v.v…
image
Còn những cái gọi là chung ở trên thì hoàn toàn không có tính chất tự nhiên. Nguyên nhân của hiện tượng những người sống trên những mảnh đất rất xa nhau, có những hoàn cảnh, đặc điểm và những kinh nghiệm rất khác nhau mà cảm thấy có sự liên hệ chặt chẽ với nhau chủ yếu là từ văn hóa với những huyền thoại chung (ví dụ, ở Việt Nam, chuyện trăm trứng trăm con), những ký ức tập thể chung (ví dụ các truyền thuyết lịch sử, và sau đó, lịch sử) và cuối cùng, những tưởng tượng chung (ví dụ, một nước Việt Nam độc lập với Trung Hoa cũng như các quốc gia khác kể cả chủ nghĩa thực dân). Tất cả những cái chung ấy, thời gian, được lan rộng nhờ phương thức truyền khẩu, sau đó, bằng văn hóa in ấn với những sách và báo. Chính vì vậy, Benedict Anderson gọi tổ quốc hay đất nước chỉ là một “cộng đồng tưởng tượng” (imagined community).
image
Cái cộng đồng tưởng tượng ấy không biết nói; hoặc nếu có, nó chỉ thì thầm, sâu thật sâu, trong tâm hồn của mỗi người. Nhưng phải ai cũng nghe được những tiếng nói ấy. Hầu hết đều nghe tiếng nói của tổ quốc qua các lời tuyên truyền của chính phủ. Nhưng chính phủ không những không phải là tổ quốc mà có khi còn là những kẻ lợi dụng tổ quốc cho các lợi ích của cá nhân, dòng tộc hay đảng phái của mình .

Câu nói của Kennedy và của Hồ Chí Minh chỉ đúng với một điều kiện: Tổ quốc và chính phủ là một. Tuy nhiên, sự đồng nhất ấy hoàn toàn không chính xác. Đồng nhất chính phủ và tổ quốc là một điều gian lận.  Tổ quốc vĩnh cửu trong khi chính phủ chỉ tạm thời.  Tổ quốc là đối tượng để phục vụ trong khi chính phủ là một phương tiện để phục vụ tổ quốc. Tổ quốc bao gồm tất cả mọi công dân, cả người sống lẫn người đã chết, không những trong hiện tại mà còn cả trong quá khứ và tương lai, trong khi chính phủ chỉ bao gồm một số người, trong trường hợp may mắn nhất, đại diện cho những người đang sống. Không ai chọn được tổ quốc, nhưng người ta có thể chọn được chính phủ. Tổ quốc, vốn là nguồn suối của tình yêu và chân lý, bao giờ cũng đúng, trong khi đó, chính phủ, do điều hành bởi những con người cụ thể, rất dễ sai lầm. Trong trường hợp chính phủ sai lầm, việc phê phán những sai lầm ấy là trách nhiệm đạo đức của mỗi công dân. Nếu chính phủ không lắng nghe, mỗi công dân yêu nước cần phải chống lại chính phủ để bảo vệ tổ quốc. Người ta có thể hy sinh chính phủ cho tổ quốc, nhưng bất cứ người nào hy sinh tổ quốc cho chính phủ cũng đều là tội phạm: tội phản quốc.
image
Với chính phủ, chúng ta không cần tự hỏi là chúng ta đã làm được gì cho chính phủ. Điều đó đã quá hiển nhiên: Ngay cả khi tôi không làm được điều lớn lao, tôi cũng đã làm một vài điều vô cùng cần thiết: Đóng thuế và hoàn tất tất cả các nghĩa vụ khác của mình với tư cách một công dân. Với chính phủ, tôi là chủ nợ hơn là con nợ. Tất cả các dịch vụ do chính phủ cung cấp cũng như lương hướng của tất cả các nhân viên công quyền, kể cả của các lãnh tụ cao nhất cũng đều do tôi và các công dân khác đóng góp. Không có cái gì là miễn phí cả.
Bởi vậy, với chính phủ, câu hỏi hợp lý và quan trọng nhất là: Chính phủ làm được gì cho tôi cũng như bao nhiêu người dân khác? Chính phủ đã hoàn tất các bổn phận được dân chúng phó thác để xứng đáng với những quyền lực và quyền lợi mà chính phủ đã có hay chưa?


Nguyễn Hưng Quốc



Bài diễn văn đi vào lịch sử nước Mỹ của Tổng thống Kennedy







Ngày 20/1/1963, John F.Kennedy đã đọc diễn văn tuyên thệ nhậm chức trước toàn thể người dânMỹ, chính thức trở thành Tổng thống đời thứ 35 của nước Mỹ ở tuổi 43 và là vị Tổng thống trẻ thứ hai trong lịch sử nước Mỹ.

Trong bài diễn văn, Tổng thống Kennedy thể hiện mong muốn hoà bình giữa các khối quốc gia sau khi cả 2 khối NATO  Warszawa đều đã hao tổn quá nhiều trong cuộc chạy đua vũ trang, đồng thời kêu gọi người dân Mỹ, thay vì đòi hỏi, hãy cống hiến nhiều hơn cho đất nước.

"... Đừng hỏi Tổ quốc đã làm gì cho các bạn, mà hãy hỏi các bạn đã làm được gì cho Tổ quốc" là câu nói nổi tiếng nhất trong bài diễn văn và cũng là một trong những chi tiết khiến người ta nhớ nhất khi nhắc về vị Tổng thống Mỹ đời thứ 35 này.
Các nhà sử học đánh giá bài diễn văn được đọc trong thời điểm Chiến tranh Lạnh đang căng thẳng  này là một trong 4 bài diễn văn nhậm chức hay nhất trong lịch sử nước Mỹ.
  Lễ nhậm chức của cố Tổng thống Mỹ Kennedy năm 1961.
Lễ nhậm chức của cố Tổng thống Mỹ Kennedy năm 1961.

Dưới đây là nguyên văn bài diễn văn nhậm chức của cố Tổng thống Kennedy:
Phó Tổng thống Johnson, ông Chủ tịch Hạ viện, ông Bộ trưởng Tư pháp, Tổng thống Eisenhower, Phó Tổng Thống Nixon, Tổng thống Truman, các Mục sư, Giáo sĩ đáng kính, cùng tất cả đồng bào. Chúng ta cử hành buổi lễ hôm nay không phải để mừng chiến thắng của đảng phái, mà là buổi lễ mừng tự do, tượng trưng cho sự kết thúc, cũng là sự khởi đầu, một sự thay đổi cũng như sự đổi mới có ý nghĩa. Tôi tuyên thệ nhậm chức trước mặt quý vị và Thiên Chúa Toàn Năng, long trọng tuyên thệ trước tổ tiên của chúng ta như quy định gần 175 năm trước.
Thế giới hiện nay đã khác. Nhân loại hiện có sức mạnh trong tay, thủ tiêu mọi hình thức nghèo đói của loài người và mọi hình thức đời sống nhân loại. Niềm tin cách mạng, mà tổ tiên chúng ta đã chiến đấu, hiện vẫn còn là vấn đề khắp toàn cầu – niềm tin rằng nhân quyền không phải đến từ sự ban ơn của chính phủ, mà đến từ bàn tay của Thượng Đế.
Hôm nay, chúng ta không dám quên rằng chúng ta là những người kế thừa cuộc cách mạng đầu tiên đó. Vào thời điểm này và ở nơi đây, hãy để cho mọi người biết, hãy để cho bạn bè cũng như kẻ thù biết rằng, ngọn đuốc đã được chuyển đến một thế hệ mới của người Mỹ, sinh ra trong thế kỷ này, trưởng thành từ chiến tranh, được rèn luyện từ một nền hòa bình khó khăn và cay đắng, tự hào về di sản cổ xưa của chúng ta và không muốn chứng kiến ​​hoặc cho phép nhân quyền từ từ bị hủy hoại, điều mà đất nước này đã cam kết và điều mà chúng ta cam kết hôm nay, trên đất nước này và trên khắp thế giới.
Hãy để mọi quốc gia biết rằng, cho dù họ cầu mong những điều tốt lành hay những điều tồi tệ đến với chúng ta, rằng chúng ta sẵn sàng trả bất kỳ giá nào, gánh vác bất kỳ gánh nặng nào, chấp nhận bất kỳ khó khăn nào, hỗ trợ bất kỳ người bạn nào, chống lại bất kỳ kẻ thù nào, để bảo đảm tự do được thành công và tồn tại. Điều này chúng ta cam kết nhiều và nhiều hơn nữa. Đối với những đồng minh cũ có chung nguồn gốc văn hóa và tinh thần với chúng ta, chúng tôi cam kết sự trung thành của những người bạn trung thành. Đoàn kết, chúng ta có thể cùng nhau hợp tác làm được nhiều điều. Chia rẽ, chúng ta sẽ bị suy yếu và không làm được gì cả, chúng ta không dám đương đầu với sự thách thức mạnh mẽ nếu chúng ta không hợp tác và bị xé rời ra.
Đối với những chính phủ mới, chúng tôi hoan nghênh các bạn đến với nền tự do, dân chủ. Chúng tôi cam kết sẽ không để một hình thức kiểm soát thuộc địa thay thế bằng một chế độ độc tài sắt máu hơn. Chúng tôi không mong những chính phủ mới này luôn ủng hộ quan điểm của chúng tôi, nhưng chúng tôi luôn hy vọng tìm thấy sự hỗ trợ mạnh mẽ của họ đối với sự tự do của chính họ. Và nên nhớ rằng, trong quá khứ, những kẻ điên rồ tìm kiếm quyền lực bằng cách cưỡi trên lưng hổ, cuối cùng sẽ nằm trong bụng hổ.
Đối với những người dân sống trong những túp lều và những ngôi làng trên khắp toàn cầu, đang tranh đấu để phá vỡ xiềng xích của nỗi thống khổ tột cùng, chúng tôi cam kết, chúng tôi sẽ cố gắng hết sức để giúp đỡ họ, để họ có thể tự giúp bản thân họ, bất cứ khi nào được yêu cầu, không phải vì lo rằng cộng sản sẽ lôi kéo họ, cũng không phải vì chúng ta muốn kiếm lá phiếu của họ, mà bởi vì đó là điều chúng ta cần phải làm. Nếu một xã hội tự do không thể giúp được nhiều người nghèo khổ, thì xã hội đó không thể cứu lấy một ít người giàu có.
Đối với những người anh em cộng hòa của chúng ta ở phía Nam biên giới , chúng tôi có một cam kết đặc biệt, sẽ biến những lời nói tốt đẹp của chúng tôi thành những hành động trong một liên minh mới cho sự tiến bộ, để giúp đỡ những người dân tự do và chính phủ các nước tự do thoát khỏi đói nghèo. Nhưng cuộc cách mạng hòa bình của niềm hy vọng này không thể trở thành nạn nhân của các nước thù địch. Hãy để tất cả các nước láng giềng của chúng ta biết rằng, chúng ta sẽ tham gia với họ để chống lại sự xâm lược hay sự lật đổ, tại bất cứ nơi nào ở châu Mỹ. Và hãy để các nước khác biết rằng, chúng ta [là những nước] làm chủ bán cầu này.
Đối với hội đồng các quốc gia trên thế giới, Liên Hiệp quốc, hy vọng tốt nhất của chúng ta trong lúc này, nơi có nhiều khả năng xảy ra chiến tranh hơn hòa bình, chúng tôi tiếp tục cam kết sự hỗ trợ của chúng tôi đối với Liên Hiệp quốc, để ngăn chặn nó trở thành một diễn đàn cho những lời công kích, giúp Liên Hiệp Quốc có thêm sức mạnh, để giúp đỡ những nước mới thành lập và những nước nghèo khó và để giúp mở rộng hoạt động của Liên Hiệp quốc.
Cuối cùng, đối với những nước muốn làm kẻ thù của chúng ta, chúng tôi yêu cầu: cả hai phía hãy tìm kiếm hòa bình, trước khi khoa học tung ra sức mạnh của sự hủy diệt đen tối, nhấn chìm tất cả nhân loại, như đã lên kế hoạch hoặc chỉ bất ngờ xảy ra.
Chúng ta không thể cho thấy sự yếu đuối. Chỉ khi nào chúng ta có đầy đủ vũ khí, chúng ta chắc chắn rằng cả hai phía, không bên nào dám tấn công.
Nhưng hai cường quốc hoặc hai nhóm các nước cường quốc không thể thoải mái làm điều này, bởi vì cả hai phía hiện đã quá tải vì chi phí cho các loại vũ khí hiện đại, cả hai phía đã được báo động do phổ biến bom nguyên tử chết người, nhưng cả hai phía vẫn chạy đua để thay đổi sự cân bằng không chắc chắn về mối đe dọa chiến tranh hạt nhân, sẽ giúp chúng ta không tấn công nhau.
Cho nên chúng ta hãy thử một lần nữa, cả hai phía đều nhớ rằng, lịch sự không phải là dấu hiệu của sự yếu đuối, và sự chân thành luôn phải được chứng minh. Chúng ta không bao giờ thương lượng vì sợ hãi. Nhưng chúng ta cũng không bao giờ sợ hãi để rồi thương lượng.
Hãy để hai phía tập trung vào những điểm chung có thể làm cho chúng ta đoàn kết, thay vì phải lo lắng đến những vấn đề chia rẽ chúng ta.
Lần đầu tiên, hãy để hai phía đưa ra những đề xuất chính xác và nghiêm túc, xem xét và kiểm soát vũ khí, và đem sức mạnh tuyệt đối hủy diệt các nước khác, đặt dưới sự kiểm soát hoàn toàn của tất cả các nước.
Hãy để hai phía sử dụng khoa học vào những mục đích tốt thay vì sử dụng khoa học với mục đích [làm cho thế giới] kinh hoàng. Chúng ta hãy cùng nhau khám phá những ngôi sao, chinh phục các sa mạc, xóa bỏ bệnh tật, khai thác sâu dưới đáy đại dương, cổ vũ nghệ thuật và thương mại.
Hãy để hai phía đoàn kết, chú ý đến mọi nơi trên trái đất, theo lời của đấng tiên tri Isaiah, để “không phải mang những gánh nặng… và giải cứu mọi kẻ bị áp bức”.
Và nếu bắt đầu hợp tác, chúng ta có thể đẩy lùi cả khu rừng của sự nghi ngờ, hãy để hai phía tham gia tạo một nỗ lực mới, không phải là một sự cân bằng quyền lực mới, mà là một thế giới luật pháp mới, thế giới mà những nước mạnh không thể đánh những nước yếu, và những nước yếu được an toàn, và nền hòa bình được bảo vệ.
Tất cả những điều này sẽ không thể hoàn thành trong 100 ngày đầu tiên [của một nhiệm kỳ tổng thống]. Cũng không thể hoàn thành trong 1.000 ngày đầu tiên, cũng không thể nào thực hiện trong nhiệm kỳ của chính phủ này, thậm chí có thể không làm được trong suốt cuộc đời của một con người sống trên hành tinh này. Nhưng hãy để chúng tôi bắt đầu.
Đồng bào của tôi ơi, sự thành công hay thất bại cuối cùng trong tất cả mọi hành động chúng ta đều nằm trong tay của quý đồng bào, nhiều hơn là nằm trong tay của tôi. Kể từ khi đất nước này được thành lập, mỗi thế hệ người Mỹ đã chiến đấu để thể hiện sự trung thành đối với quốc gia. Những ngôi mộ của những người Mỹ trẻ tuổi đã đáp lại sự trung thành đó, phục vụ trên khắp địa cầu.
Bây giờ tiếng kèn lại gọi chúng ta nữa, không phải lời kêu gọi để cầm vũ khí, mặc dù chúng ta cần vũ khí, không phải lời kêu gọi chiến đấu, mặt dù chúng ta đã dàn quân, mà là lời kêu gọi để gánh vác cuộc đấu tranh lâu dài, hàng năm, “vui mừng trong hy vọng, kiên nhẫn trong hoạn nạn“, một cuộc đấu tranh chống kẻ thù chung của con người: sự chuyên chế, nghèo đói, bệnh tật và cả chiến tranh.
Có thể nào chúng ta cùng nhau chống lại những kẻ thù của một liên minh lớn và toàn cầu, Bắc và Nam, Đông và Tây, để có thể bảo đảm một cuộc sống tốt đẹp hơn cho tất cả nhân loại hay không? Các bạn sẽ tham gia vào nỗ lực lịch sử đó không?
Suốt chiều dài lịch sử thế giới, chỉ có một vài thế hệ được ban cho vai trò bảo vệ tự do trong giờ phút nguy hiểm tột cùng. Tôi không trốn tránh trách nhiệm này, tôi chào đón nó. Tôi không tin rằng người nào đó trong chúng ta muốn đổi vị trí với bất kỳ người nào khác hoặc thế hệ nào khác. Nghị lực, đức tin, sự hiến thân mà chúng ta mang đến nỗ lực này sẽ thắp sáng đất nước ta và những người phục vụ nó, và sự phát sáng từ ngọn lửa đó có thể thật sự soi sáng thế giới.
Và các đồng bào Mỹ của tôi, đừng hỏi Tổ quốc đã làm gì cho các bạn, mà hãy hỏi các bạn đã làm được gì cho Tổ quốc. Những người bạn trên thế giới của tôi, đừng hỏi nước Mỹ sẽ làm gì cho các bạn, mà hỏi chúng ta có thể cùng nhau làm được gì cho tự do của nhân loại.
Cuối cùng, cho dù các bạn là công dân Mỹ hay là công dân thế giới, hãy yêu cầu chính phủ sống và chịu đựng giống như chính phủ đòi hỏi người dân phải sống như vậy. Với lương tri trong sáng, chúng ta biết chắc chắn sẽ được đền bù, lịch sử cuối cùng sẽ phán xét những việc làm của chúng ta. Hãy để chúng tôi đi ra ngoài và lãnh đạo đất nước mà chúng ta yêu quý, nhờ thượng đế phù hộ và giúp đỡ, nhưng chúng ta phải biết rằng, công việc của Thượng Đế chính là công việc của chúng ta.
 
 

Thứ Hai, 2 tháng 6, 2014

Bộ ảnh chứng minh “Triều Tiên là thiên đường hạnh phúc”

(Dân trí) - Bộ ảnh mới của một nhiếp ảnh gia vừa “tung” ra đã chứng minh một sự thật hoàn toàn khác với những gì người ta vẫn nghĩ về Triều Tiên.
Khi nhiếp ảnh gia Aram Pan tới Triều Tiên, anh đã nghĩ mình sẽ thấy những mảnh đất hoang sơ, cằn cỗi, những con người nghèo đói, gầy gò. Tuy vậy, khi thực sự đặt chân đến Triều Tiên, mọi ý niệm ban đầu của Aram Pan đã phải thay đổi.
 
Khi Aram Pan lên đường từ Singapore tới Triều Tiên, anh đã nghĩ mình sẽ bắt gặp hình ảnh những mảnh đất hoang sơ, cằn cỗi, những con người nghèo đói, gầy gò. Những suy nghĩ tiêu cực này đã hình thành trong anh khi xem những tin tức quốc tế nói về Triều Tiên.
Tuy vậy, khi thực sự đặt chân đến Triều Tiên, mọi ý niệm ban đầu của Aram Pan đã phải thay đổi, anh thấy những khu chợ đông vui, nhộn nhịp, những con người vui vẻ tận hưởng cuộc sống, những cánh đồng phì nhiêu, ngút ngàn…
Không giống như những khách du lịch khác từng đến Triều Tiên, Aram Pan không hề che giấu chiếc máy ảnh của mình, anh đã đến gặp nhà chức trách, trình bày rõ ý định và xin giấy phép để được tự do, thoải mái chụp ảnh, ghi hình tại đây.
Trước khi đến Triều Tiên, Aram Pan rất tò mò về quốc gia bí ẩn này. Những tò mò đó càng trở nên mãnh liệt hơn khi truyền thông, đặc biệt là truyền thông phương Tây, thường đưa ra những góc nhìn sai lệch về cuộc sống ở Triều Tiên.
Năm 2012, Aram Pan chính thức lên đường tới Triều Tiên. Việc này đơn giản hơn rất nhiều so với những gì người ta vẫn tưởng. Đất nước này không hề đóng kín cửa như phương Tây vẫn nói.
Là một nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp, Aram Pan dự định sẽ thực hiện một dự án dài hơi về đời sống ở Triều Tiên. Tính từ năm 2012 đến nay, anh đã 2 lần sang Triều Tiên và sắp tới sẽ sang lần thứ 3.
Nếu trước đây Aram Pan nghĩ rằng Triều Tiên là một quốc gia nghèo đói, khổ sở, người dân “gầy giơ xương”, thì giờ anh đã phải thay đổi suy nghĩ đó.
Aram Pan đã đi đến nhiều vùng khác nhau ở Triều Tiên, trên tay lúc nào cũng “lăm lăm” máy ảnh, nhưng không hề gặp rắc rối hoặc bị nhà chức trách cử người đi theo “hộ tống” như nhiều nguồn tin từng đưa. Ngược lại, anh có thể đi lại tự do, thoải mái. Người ta không những không tịch thu phim của anh mà còn không hề xóa bất cứ một bức ảnh nào.
Aram Pan đến thủ đô Bình Nhưỡng, về vùng quê, ra bãi biển, đến xem những buổi trình diễn nghệ thuật, anh nhận thấy những thông tin mà người ta cố tình gán cho Triều Tiên là quá bất công, vì rất nhiều điều hoàn toàn sai sự thật.
Aram Pan chia sẻ: “Tôi hy vọng những điều tốt đẹp, những thiện ý sẽ đến từ dự án nhiếp ảnh mà tôi đang thực hiện bởi Triều Tiên đang cần những tương tác hữu nghị với thế giới bên ngoài, điều đó có thể bắt đầu từ những khách du lịch như tôi”.

Công viên nước Munsu ở Bình Nhưỡng rất đông khách vào những ngày hè nắng nóng.Công viên nước Munsu ở Bình Nhưỡng rất đông khách vào những ngày hè nắng nóng.
Những người đàn ông Triều Tiên ăn kem trong một trưa hè nóng bức.Những người đàn ông Triều Tiên ăn kem trong một trưa hè nóng bức.
Những cô gái trẻ đang chơi đùa trên bãi biển.Những cô gái trẻ đang chơi đùa trên bãi biển.
Anh Aram Pan thoải mái đi lại trên đường phố Triều Tiên với máy ảnh.Anh Aram Pan thoải mái đi lại trên đường phố Triều Tiên với máy ảnh.
Ở Triều Tiên có rất nhiều thắng cảnh tự nhiên, hứa hẹn hấp dẫn du lịch nếu được quảng bá tốt.

Ở Triều Tiên có rất nhiều thắng cảnh tự nhiên, hứa hẹn hấp dẫn du lịch nếu được quảng bá tốt.
Ở Triều Tiên có rất nhiều thắng cảnh tự nhiên, hứa hẹn hấp dẫn du lịch nếu được quảng bá tốt.
Những phụ nữ ở tiệm làm tóc.Những phụ nữ ở tiệm làm tóc.
Một góc chợ bán đồ gia dụng.Một góc chợ bán đồ gia dụng.
Người dân ra biển dạo mát hoặc chơi bóng chuyền lúc cuối ngày.Người dân ra biển dạo mát hoặc chơi bóng chuyền lúc cuối ngày.
Pháo hoa thắp sáng bầu trời Triều Tiên trong lễ khai mạc hội đồng diễn Arirang năm 2013.Pháo hoa thắp sáng bầu trời Triều Tiên trong lễ khai mạc hội đồng diễn Arirang năm 2013.
Một màn đồng diễn quy mô lớn tại lễ hội Arirang.Một màn đồng diễn quy mô lớn tại lễ hội Arirang.
Một cô gái Triều Tiên xinh đẹp.Một cô gái Triều Tiên xinh đẹp.
Thủ đô Bình Nhưỡng nhìn từ cửa sổ phòng khách sạn.Thủ đô Bình Nhưỡng nhìn từ cửa sổ phòng khách sạn.
Một góc phố về chiều.Một góc phố về chiều.
Mặt trời lặn ở một vùng quê.Mặt trời lặn ở một vùng quê.
Những cánh đồng chạy dài tít tắp.Những cánh đồng chạy dài tít tắp.
Sáng sớm mờ sương ở Bình Nhưỡng.Sáng sớm mờ sương ở Bình Nhưỡng.
Sáng sớm mờ sương ở Bình Nhưỡng.6 giờ chiều là thời điểm đường phố Triều Tiên đông đúc nhất, lúc này mọi người đều kết thúc ngày làm việc và trở về nhà.
Ga tàu điện ở Bình Nhưỡng, người dân trật tự xếp hàng theo thứ tự để được lên tàu.Ga tàu điện ở Bình Nhưỡng, người dân trật tự xếp hàng theo thứ tự để được lên tàu.
Giao thông trên đường phố Bình Nhưỡng khá thông thoáng.

Giao thông trên đường phố Bình Nhưỡng khá thông thoáng.
Giao thông trên đường phố Bình Nhưỡng khá thông thoáng.
Các cụ già cùng nhau khiêu vũ.Các cụ già cùng nhau khiêu vũ.
Ở Triều Tiên hiện có khá nhiều khách du lịch nước ngoài. Họ có thể thuê xe đạp để di chuyển.
Ở Triều Tiên hiện có khá nhiều khách du lịch nước ngoài. Họ có thể thuê xe đạp để di chuyển.
Kết thúc một ngày lao động, thanh niên ở một nông trường nhảy múa, hát ca.Kết thúc một ngày lao động, thanh niên ở một nông trường nhảy múa, hát ca.
Một cậu bé tha thẩn chơi bên vũng nước mưa trên đường đi học về.Một cậu bé tha thẩn chơi bên vũng nước mưa trên đường đi học về.
Đến Triều Tiên, bạn sẽ thường xuyên được thấy những nụ cười hiện trên gương mặt người dân.Đến Triều Tiên, bạn sẽ thường xuyên được thấy những nụ cười hiện trên gương mặt người dân.
Một lớp học đang trong chuyến thăm quan ngoại khóa.Một lớp học đang trong chuyến thăm quan ngoại khóa.
Giờ tan trường.Giờ tan trường.
Những ngôi nhà ở vùng quê.Những ngôi nhà ở vùng quê.
Một góc trung tâm vui chơi giải trí.Một góc trung tâm vui chơi giải trí.
Một trường dạy cưỡi ngựa.Một trường dạy cưỡi ngựa.
Bích NgọcTheo Daily Mail

Chủ Nhật, 1 tháng 6, 2014

“Cuộc chiến” giữa 3 cường quốc hàng đầu thế giới ở Shangri-La


(VnMedia) - Khi Bộ trưởng Quốc phòng Nhật Bản chào Phó Tổng Tham mưu trưởng quân đội Trung Quốc Wang Guanzhong tại một diễn đàn an ninh khu vực đang diễn ra trong mấy ngày nay, ông này đã thẳng thừng phớt lờ.
 
Ảnh minh họa
Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ (bên trái) và người đồng cấp Nhật Bản

Trung tướng Wang Guanzhong giải thích, ông rất tức giận trước những phát biểu của Thủ tướng Nhật Bản khi cho rằng Trung Quốc phải chịu hoàn toàn trách nhiệm trong các cuộc tranh chấp ở Biển Đông và biển Hoa Đông. Vị quan chức quân sự Trung Quốc cũng phẫn nộ khi sau đó Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Chuck Hagel công khai cáo buộc Bắc Kinh đang gây bất ổn trong khu vực.

 
"Khi Thủ tướng Abe phát biểu, ông ấy đã ngầm hướng mục tiêu chỉ trích về phía Trung Quốc. Những cáo buộc đó là sai lầm và đi ngược lại với các tiêu chuẩn trong mối quan hệ quốc tế”, hãng tin bán chính thức China News Service dẫn lời ông Wang đã nói như vậy với Bộ trưởng Quốc phòng Nhật Bản Itsunori onodera.
 
Những cuộc khẩu chiến qua lại giữa 3 nền kinh tế lớn nhất thế giới Mỹ, Nhật Bản và Trung Quốc ở diễn đàn Đối thoại Shangri-La ở Singapore được đánh giá là diễn ra gay gắt nhất, căng thẳng nhất trong nhiều năm trở lại đây và có thể là một cú thụt lùi trong các nỗ lực nhằm đưa những mối quan hệ trở lại con đường phát triển đúng đắn. Diễn đàn Shangri-La là nơi quy tụ sự có mặt của các quan chức chính phủ, các sĩ quan quân sự cấp cao và những chuyên gia quân sự hàng đầu của khu vực.
 
Shangri-La là hội nghị quốc tế lớn đầu tiên kể từ khi căng thẳng bắt đầu leo thang nghiêm trọng ở Biển Đông trong suốt tháng 5. Tình trạng này gây ra từ hành động Trung Quốc ngang nhiên đưa giàn khoan khổng lồ vào vùng biển của Việt Nam. Những tranh chấp ở Biển Đông đang trở thành những cuộc tranh chấp khó giải quyết nhất ở Châu Á và nó biến Biển Đông trở thành khu vực dễ bùng nổ xung đột nhất.
 
Đáng chú ý là bất chấp khoảng 100 các cuộc gặp song phương và ba bên diễn ra trong tuần qua, các quan chức Trung Quốc và Nhật Bản nhất quyết không chịu ngồi lại với nhau.
 
Phó Tổng tham mưu trưởng quân đội Trung Quốc bác bỏ lời đề nghị đối thoại với Nhật Bản, nói rằng: "Điều đó phụ thuộc vào việc liệu Nhật Bản có sẵn sàng sửa chữa chính sách sai lầm đối với Trung Quốc hay không và có nỗ lực cải thiện quan hệ giữa Trung Quốc và Nhật Bản hay không. Nhật Bản nên sửa chữa lỗi lầm càng sớm càng tốt để cải thiện quan hệ Trung-Nhật”.
 
Ông Wang sau đó cáo buộc Mỹ thể hiện tư tưởng bá quyền, đe dọa và dọa dẫm họ.
 
Trung Quốc đang đòi chủ quyền đối với hầu hết khu vực Biển Đông chiến lược và giàu tài nguyên, bác bỏ những đòi hỏi chủ quyền chính đáng của các nước như Việt Nam, Malaysia, Philippines, Brunei và Vùng lãnh thổ Đài Loan ở vùng biển này. Trung Quốc cũng tranh chấp với Nhật Bản quần đảo Senkaku/Điếu Ngư ở biển Hoa Đông mà Tokyo đang nắm quyền kiếm soát.
 
Với những hành động ngày một hung hăng, quyết liệt và lấn tới trong các cuộc tranh chấp trong khu vực mà cao trào là gần đây Trung Quốc đưa cả một giàn khoan khổng lồ vào vùng biển của Việt Nam, cường quốc Châu Á này đã vấp phải phản ứng dữ dội từ cộng đồng quốc tế. Trong diễn đàn Shangri-La, Trung Quốc đã bị cả Mỹ và Nhật Bản “đồng tâm hiệp lực” chỉ trích, lên án gay gắt vì những hành động của nước này ở Biển Đông và biển Hoa Đông. Thủ tướng Abe tuyên bố muốn tìm kiếm một vai trò an ninh lớn hơn cho Nhật Bản trong khu vực và trên thế giới để làm đối trọng với Trung Quốc đồng thời khẳng định sẽ ủng hộ ở mức cao nhất cho các nước Đông Nam Á – nhiều trong số này đang có tranh chấp với Trung Quốc. Ông Abe cũng ngầm chỉ trích Trung Quốc không tuân theo luật pháp quốc tế. Trong khi đó, Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ khẳng định, Mỹ sẽ không làm ngơ để các nước như Trung Quốc gây cản trở đến hoạt động tự do hàng hải và vi phạm luật pháp, tiêu chuẩn quốc tế. Ông chủ Lầu Năm Góc còn thẳng thừng cáo buộc Trung Quốc gây bất ổn cho khu vực Châu Á.
 
Màn song kiếm hợp bích của Mỹ, Nhật tại diễn đàn Shangri-la khiến Trung Quốc nổi xung đáp trả.
 
Ngày hôm nay (1/6), Phó Tổng tham mưu trưởng Wang đã tiếp tục lên tiếng chỉ trích nước láng giềng cứng rắn Nhật Bản.
 
"Thủ tướng Abe – với tư cách là người đứng đầu một nước và là người được ban tổ chức mời đọc bài diễn văn quan trọng tại diễn đàn, được cho là phải đưa ra mục tiêu tăng cường an ninh ở khu vực Châu Á-Thái Bình Dương. Tuy nhiên, ông Abe lại đi ngược lại với mục đích trên bằng cách kích động các cuộc tranh chấp”, ông Wang đã cáo buộc như vậy.
 
Bất chấp những lời gay gắt được tung vào nhau giữa ba cường quốc Mỹ, Nhật, Trung Quốc, giới phân tích tin rằng, mối quan hệ giữa 3 nước này sẽ không bị ảnh hưởng xấu đến mức vượt khỏi tầm kiểm soát.
 
"Trong quá khứ, chúng ta có cảm giác chúng ta đang tiến tới sự ổn định. Hiện tại, mọi người cảm thấy lo lắng. Nói chung, mọi chứ vẫn đang theo đúng hướng. Không ai nghĩ sẽ có chiến tranh xảy ra nhưng sẽ có một mức độ bất ổn nhất định nổi lên”, ông Kishore Mahbubani – một chuyên gia cấp cao ở trường Đại học Quốc gia Singapore, đã nhận định như vậy.
 
Nhật Bản bước ra đối trọng với Trung Quốc
 
Trung Quốc đặc biệt tức giận trước việc Nhật Bản đang tìm mọi cách lôi kéo khu vực Đông Nam Á.
 
Trong bài diễn văn quan trọng tại Diễn đàn Shangri-La, Thủ tướng Abe đã công khai thông báo kế hoạch tìm kiếm cho Nhật Bản một vai trò an ninh lớn hơn trên trường quốc tế đồng thời tuyên bố sẽ “hậu thuẫn hết mình” cho các quốc gia Đông Nam Á trong nỗ lực bảo vệ biển và không phận của những nước này. Đây là một phần trong chương trình nghị sự của ông Abe nhằm nới lỏng giới hạn của hiến pháp hòa bình của Nhật Bản và mở ra một chính sách đối ngoại mạnh mẽ hơn, chủ động hơn cho nước này.
 
Bộ trưởng Quốc phòng Anh Philip Hammond cho rằng, người ta đã biết rõ về chính sách của ông Abe nhưng chính sách này đang gây ra phản ứng từ phía Trung Quốc vì nó được công bố công khai. "Chắc chắn, đây là lần đầu tiên tôi nghe ông ấy nói rõ ràng trước một diễn đàn công khai theo cách này", ông Hammond nói.
 
Sự thân thiết ngày một lớn giữa Nhật Bản với Washington cũng gây lo lắng rất nhiều cho Bắc Kinh.
 
"Điều thực sự gây lo lắng cho Trung Quốc là Nhật Bản với Mỹ đang trở thành một liên minh ngày càng mạnh mẽ và bền chắc. Họ đang được kéo lại gần nhau hơn và điều này có thể được thấy rõ trong cuộc đối thoại Shangri-La”, ông Tim Huxley, giám đốc điều hành Viện Nghiên cứu Chiến lược Quốc tế ở Châu Á -nhà tổ chức diễn đàn, đã cho biết như vậy.
 
"Đúng hay sai thì điều đó cũng được Trung Quốc coi là mối đe dọa đối với họ bởi nó đồng nghĩa với việc Trung Quốc sẽ phải đối mặt với một liên minh ngày càng gắn kết", ông Huxley nói thêm.
 
Ông William Cohen – một cựu Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ, cho rằng, những lời phát biểu mạnh mẽ của Nhật Bản và Mỹ nhằm vào Trung Quốc là cần thiết.
 
"Trung Quốc đang lớn mạnh và đang trưởng thành, vì thế nước này cảm thấy ta đây và muốn thể hiện sức mạnh và sự ảnh hưởng ở khắp nơi. Điếu đó là bình thường nếu họ không thấy có đối trọng. Vì thế, chúng ta phải có trách nhiệm, nghĩa vụ trong việc nói với họ rằng, mọi thứ đều phải có giới hạn. Những điều đó cần phải được nói ra”.


Vân Linh - (theo Reuters)

Vàng hay đỏ cũng đều chống ngoại xâm

Bùi Văn Phú

Trưa ngày 17/5 có Cờ Đỏ biểu tình tại cùng địa điểm
Trưa ngày 17/5 có Cờ Đỏ biểu tình tại Tổng Lãnh sự quán Trung Quốc ở San Francisco
 
Cờ Vàng biểu tình hôm 12/5 trước Tổng Lãnh sự quán Trung Quốc ở San Francisco
Cờ Vàng biểu tình hôm 12/5 trước Tổng Lãnh sự quán Trung Quốc ở San Francisco
 
Trưa thứ Bảy 17/5, trước Tổng Lãnh sự quán Trung Quốc và trên phố San Francisco đã có một sự kiện chưa từng xảy ra trong sinh hoạt người Việt ở Bắc California. Đó là cuộc biểu tình do phe Cờ Đỏ tổ chức.
Phe Cờ Vàng đến đây biểu tình là chuyện bình thường trong nhiều năm qua, từ những ngày có tin nhà nước Việt Nam nhường biển, cắt đất cho Trung Quốc; từ những lần ngư dân bị “tầu lạ” tấn công mà chính phủ không bảo vệ; từ khi người dân trong nước biểu tình lên tiếng và bị trấn áp.
Cờ Vàng đã nhiều lần tung bay tại đây để phản đối chính sách xâm lược của Bắc Kinh, để yểm trợ cho những tiếng nói từ quê nhà. Nay Cờ Đỏ cũng kéo đến đây biểu tình thì đó chuyện lạ.
Nguyên do cũng vì Trung Quốc hôm 2/5 đã công khai xâm lấn lãnh hải, qua việc đưa giàn khoan HD-981 vào khai thác trong vùng biển còn tranh chấp nằm trong khu đặc quyền kinh tế của Việt Nam. Từ hơn hai tuần qua đã có xung đột căng thẳng trên biển Đông bằng vòi rồng, khẩu chiến, đưa đến những xô đẩy giữa tàu hai bên, tuy chưa có súng nổ, nhưng tình hình đang căng thêm mỗi ngày.
Sự kiện HD-981 đã làm dấy lên tinh thần yêu nước của người Việt. Nhiều cuộc biểu tình rầm rộ nhất từ trước đến nay của Cờ Đỏ đã bùng lên ở châu Á, châu Âu sang châu Mỹ.
Tại quê nhà đã có một cuối tuần an ninh quay mặt làm ngơ cho dân xuống đường biểu tình chống Trung Quốc, từ Hà Nội, Đà Nẵng vào Sài Gòn, Cần Thơ. Nhưng chỉ mấy ngày rồi thôi. Sau đó công an lại tiếp tục ngăn cản và ra tay trấn áp người biểu tình như đã làm từ trước.
Phản đối Trung Quốc hung hăng trên biển Đông
Phản đối Trung Quốc hung hăng trên biển Đông
và đem giàn khoan dầu vào đặc khu kinh tế của Việt Nam
và đem giàn khoan dầu vào đặc khu kinh tế của Việt Nam
Tại San Francisco, Cờ Vàng đã biểu tình hôm 12/5. Hôm nay Cờ Đỏ. Ngày mai lại có Cờ Vàng trở lại nơi này. Cùng mục đích phản đối Trung Quốc xâm lược, nhưng hai bên tránh né không muốn chạm mặt nhau trước mặt kẻ thù.
Đúng ra Cờ Đỏ cũng tổ chức biểu tình ở San Francisco vào ngày Chủ nhật 18/5, như đã phối hợp chương trình hành động cùng lúc với nhiều nơi khác. Nhưng vì Cờ Vàng trước đó đã thông báo tổ chức biểu tình vào ngày 18/5 nên Cờ Đỏ quyết định làm trước một ngày.
Trước nay, tại Mỹ chưa bao giờ Cờ Đỏ xuống đường. Ở châu Âu như Pháp, Đức đã có vài lần trong những năm gần đây, là để phản đối Trung Quốc xâm lăng, gây hấn chứ không đòi tự do, dân chủ, nhân quyền cho người dân trong nước. Còn Cờ Vàng thường xuyên nêu lên những mục đích đó, trong Bạch Ốc, tại Quốc hội Mỹ, trên đường phố hay trước những cơ sở ngoại giao của Hà Nội ở nhiều nơi.
Những cuộc xuống đường của Cờ Đỏ trong vài ngày qua, từ Paris, Berlin, Tokyo, Warsaw, London đến Busan, Taipei, Budapest, Washington D.C., New York, nhiều nơi có hàng nghìn người tham gia, giương cao biểu ngữ, hô to những khẩu hiệu chống Bắc Kinh xâm lược, đòi Trung Quốc rút giàn khoan, xác nhận Hoàng Sa, Trường Sa là của Việt Nam và với một thông điệp rõ ràng: “Việt Nam yêu hòa bình – Vietnamese Love Peace”; “We love peace”; để giành cảm tình của dư luận thế giới.
Những khẩu hiệu đó đã thể hiện rõ trong đoàn biểu tình với khoảng trăm người trước Tổng Lãnh sự quán Trung Quốc ở San Francisco vào trưa 17/5.
Phản đối Trung Quốc xâm lăng Việt Nam
Phản đối Trung Quốc xâm lăng Việt Nam
Khẳng định Hoàng Sa và Trường Sa là của Việt Nam
Khẳng định Hoàng Sa và Trường Sa là của Việt Nam
Tôi đến địa điểm khi cuộc biểu tình vừa khai mạc. Gió lồng lộng thổi, cờ bay phần phật. Nắng chiếu rọi lên những chiếc áo thun nền đỏ có sao vàng được ban tổ chức phát cho người tham dự. Giữa mầu đỏ tôi thấy hai lá cờ lạ, không phải cờ vàng, mà là cờ nửa xanh biển nửa vàng và cờ nửa đỏ nửa đen do hai thanh niên da trắng phất lên, có lẽ từ các nước nào đó bên trời Âu.
Bài hát “Nối vòng tay lớn” phát ra từ chiếc iPhone được phóng lớn âm thanh qua chiếc loa cầm tay. Lời ca vang vang cả góc phố.
Tay cầm máy ảnh quay phim, lòng tôi thầm hát những ca từ quen thuộc đã in trong tim mình từ ngày còn ở quê nhà. Không thấy các bạn trẻ đứng quanh cầm biểu ngữ hát theo. Ở vào tuổi đôi mươi, đang sống ở Mỹ có lẽ các bạn không thuộc lời bài ca.
Đứng bên đoàn biểu tình có giáo sư Chung Hoàng Chương, bác sĩ Bùi Duy Tâm. Miền bắc California có hai nhà giáo dục thường công tác ở Việt Nam là giáo sư Chung Hoàng Chương và giáo sư Vũ Đức Vượng, hôm nay thày Chương tham gia biểu tình ở San Francisco, cuối tuần trước thày Vượng cũng đã cầm ba-ton xuống đường ở Sài Gòn. Bác sĩ Tâm mới có chuyến đi thăm Trường Sa mười ngày trong phái đoàn do Thứ trưởng Nguyễn Thanh Sơn hướng dẫn.
Nhiều trẻ em được cha mẹ dẫn theo. Nghe nói chuyện lẫn lộn nờ, lờ và giọng đậm nét Hà Nội, tôi đoán nhiều người biểu tình có gốc miền Bắc, trong đó có một anh, trên vai quấn cờ Mỹ, mà tôi đã có dịp gặp gỡ nhiều lần. Một em quen thấy tôi cũng vẫy tay chào.
Không khí trở nên náo nhiệt mỗi khi các bạn trong ban tổ chức hướng loa cầm tay lên tầng trên của tòa nhà, hô to những khẩu hiệu:
Đả đảo Trung Quốc. Đả đảo.
China. Stop invading Vietnam. Stop.
China. Get out of Vietnam. Out.
Hoàng Sa Trường Sa là của Việt Nam. Việt Nam.

Khi mọi người đang hăng say hô to “Đả đảo Trung Quốc” nhiều lần, một em bé độ 5 tuổi ngây thơ hỏi mẹ: “Mẹ ơi, Trung Quốc ở đâu?”. Bà mẹ đưa tay chỉ lên tầng lầu, nói: “Trung Quốc ở trên đó”.
Đây là cơ sở ngoại giao. Tầng trệt là cơ quan, các tầng trên là nơi cư trú. Hôm nay thứ Bảy, không phải ngày làm việc nên văn phòng đóng cửa, nhưng những tiếng hô to chắc chắn cũng đã lọt lên lầu, vào tai cán bộ ngoại giao Trung Quốc.
Biểu tình của phe Cờ Vàng
Biểu tình của phe Cờ Vàng
Biểu tình của phe Cờ Đỏ
Biểu tình của phe Cờ Đỏ
Tôi nhớ lại bao lần Cờ Vàng đã biểu tình tại nơi này, mới nhất là hôm 12/5 vừa qua. Cũng những khẩu hiệu như thế được hô vang cả một góc trời bởi quý ông bà, anh chị: Nguyễn Phú, Vũ Huynh Trưởng, Huỳnh Lương Thiện, Mai Khuyên, Nguyễn Trung Cao, Đức Nguyên, Cao Thị Tình, Trần Minh Nhựt, Bảo Ngọc, Thanh Loan, Thomas Nguyễn, Trần Hồng Phúc, Chu Tấn, Minh Ngọc, Trương Thành Minh là những người thường tham gia sinh hoạt cộng đồng. Ngay cả những người trước đây không tham gia biểu tình, chỉ lo làm ăn như các anh David Dương, Đỗ Chiến Quang giờ cũng không thờ ơ được nữa và đã có mặt, góp tiếng phản đối hành vi xâm lược của Bắc Kinh. Tôi thấy anh Quang tham gia biểu tình của cả hai phe đỏ, vàng.
Cán bộ Trung Quốc nghe những khẩu hiệu đó ầm ầm bên tai đã nhiều. Nếu nhìn xuống và không phân biệt mầu cờ, họ chỉ biết đó là đoàn người Việt Nam biểu tình phản đối chính sách xâm lấn biển của chính phủ mà họ đại diện.
Còn giữa người Việt với nhau, tuy cùng chống Trung Quốc nhưng vẫn có khoảng cách và khác biệt. Cờ Đỏ dừng lại ở mục tiêu chống kẻ thù, không chống lại đảng Cộng sản. Cờ Vàng chống Trung Quốc, đòi Đảng cho dân trong nước được quyền biểu tình, được tự do nói lên quan điểm.
Thật là điều không vui, vì sau gần bốn thập niên đất nước đã thống nhất mà cờ đỏ, cờ vàng vẫn còn là hố ngăn cách giữa người Việt. Giữa lúc tổ quốc lâm nguy, dù cùng mục tiêu chống quân xâm lăng, vàng đỏ vẫn không thể gần lại với nhau.
(ảnh trong bài của tác giả)
© 2014 Buivanphu
[Bài đã đăng trên BBCVietnamese.com 21.05.2014]
Vàng hay đỏ cũng đều chống ngoại xâm * Sau gần bốn thập niên đất nước đã thống nhất mà cờ đỏ, cờ vàng vẫn còn là hố ngăn cách giữa người Việt. Giữa lúc tổ quốc lâm nguy, dù cùng mục tiêu chống quân xâm lăng, vàng đỏ vẫn không thể gần lại với nhau.

Bộ trưởng QP Mỹ Chuck Hagel tố cáo Trung Quốc gây bất ổn








Thái Bình
Bộ trưởng QP Mỹ C. Hagel (trái) hội đàm với Bộ trưởng QP Việt Nam Phùng Quang Thanh tại Đối thoại Shangri-La.
(TBKTSG Online) - Phát biểu sáng nay 31-5 tại Diễn đàn thường niên về an ninh Đối thoại Shangri-La đang diễn ra ở Singapore, Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Chuck Hagel tố cáo Trung Quốc “có những hành động gây bất ổn” ở Biển Đông và cảnh cáo rằng Washington sẽ không thụ động nếu trật tự quốc tế bị đe dọa, báo Bangkok Post (Thái Lan) cho biết.
Nhấn mạnh tới cam kết của Mỹ với các đồng minh và bạn bè ở châu Á, ông Hagel kêu gọi giải quyết hòa bình các tranh chấp quốc tế và đưa ra một thông điệp rõ ràng cho Trung Quốc trước phái đoàn đông đảo các quan chức quốc phòng Trung Quốc có mặt tại Diễn đàn.
“Trong vài tháng gần đây, Trung Quốc đã tiến hành những hành động đơn phương gây bất ổn nhằm áp đặt tuyên bố chủ quyền của mình ở Biển Đông”, ông Hagel nói với các bộ trưởng quốc phòng, sĩ quan quân đội, nhà ngoại giao và chuyên gia an ninh tham dự Đối thoại Shangri-La.
Ông Hagel cũng tố cáo Trung Quốc ngăn cản việc đi lại của ngư dân Philippines ở khu vực Bãi cỏ Rong (Scarborough Shoal), gây áp lực lên chính quyền Manila, đổ đất để mở rộng mặt bằng nhiều đảo đá ở Trường Sa và hạ đặt trái luật giàn khoan dầu khí trong vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam.
Ông Hagel nhắc lại rằng trong khi Hoa Kỳ không đứng về phía nào trong các vụ tranh chấp chủ quyền, nhưng “chúng tôi phản đối mạnh mẽ việc đe dọa, chèn ép hoặc đe dọa sử dụng vũ lực để áp đặt các đòi hỏi chủ quyền của bất kỳ quốc gia nào”. “Hoa Kỳ sẽ không ngoảnh mặt làm ngơ khi mà những nguyên tắc căn bản của trật tự thế giới bị thách thức”, ông Hagel nói tiếp.
Xung đột đã bùng lên ở Biển Đông giữa Trung Quốc với Việt Nam và Philippines khi Bắc Kinh thực hiện những bước đi liều lĩnh để áp đặt cái mà họ gọi là chủ quyền lịch sử.

Đối thoại Shangri-La: Nhật đẩy mạnh hợp tác về an ninh với ASEAN








Thái Bình
Tình hình Biển Đông trước các hành động xâm lấn của Trung Quốc đã trở thành điểm nóng của Đối thoại Shangri-La năm nay. Ảnh BBC
(TBKTSG Online) - Trong phát biểu khai mạc Diễn đàn về an ninh Đông Á, còn gọi là Đối thoại Shangri-La, diễn ra tối nay 30-5 tại Singapore, dự kiến Thủ tướng Shinzo Abe cho biết Nhật sẵn sàng thúc đẩy hợp tác về an ninh với các quốc gia ASEAN và Hoa Kỳ để kiểm soát sự bành trướng của Trung Quốc trên các vùng biển khu vực.
>> TT Nhật: Trung Quốc có thể dùng vũ lực để thay đổi hiện trạng Biển Đông
Đối thoại thường niên Shangri-La ở Singapore là một diễn đàn quốc tế uy tín, quy tụ các nhà lãnh đạo quốc phòng và an ninh ở khu vực châu Á-Thái Bình Dương.
Thủ tướng Shinzo Abe là diễn giả chính (keynote speaker) của Đối thoại Shangri-La năm nay, vị trí mà Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đảm nhiệm tại Đối thoại năm ngoái với bài phát biểu gây ấn tượng mạnh về xây dựng lòng tin chiến lược.
Bộ trưởng Bộ Quốc phòng Phùng Quang Thanh dẫn đầu phái đoàn Việt Nam tham dự Đối thoại và có các cuộc thảo luận song phương với bộ trưởng quốc phòng nhiều quốc gia, đặc biệt là với Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Chuck Hagel.
Nhật báo Sankei Shimbun của Nhật cho biết, Thủ tướng Shinzo Abe sẽ tận dụng cơ hội làm diễn giả chính của Đối thoại Shangri-La năm nay để “nâng cấp hợp tác về an ninh giữa Nhật và các nước Đông Nam Á, với mục tiêu kiểm soát sự hiện diện trên biển ngày càng hiếu chiến của Trung Quốc ở khu vực”. Tuy không nhắc tên Trung Quốc song trong dự thảo bài phát biểu của mình, ông Abe đã thúc giục tất cả các quốc gia từ bỏ việc sử dụng vũ lực để thay đổi hiện trạng của khu vực và nhấn mạnh tầm quan trọng của việc tuân thủ luật pháp quốc tế.
Về phần mình, Thủ tướng Abe công bố Nhật Bản sẵn sàng hỗ trợ để giúp khu vực Đông Á và Đông Nam Á duy trì hiện trạng là khu vực tự do đi lại về hàng không và hàng hải.
Thủ tướng Abe cũng nhân dịp này giải thích với các nhà lãnh đạo quốc phòng và an ninh về nỗ lực hiện thời của ông nhằm sửa đổi điều 9 Hiến pháp Nhật Bản, cho phép Nhật Bản giữ một vai trò lớn hơn trong các hoạt động an ninh toàn cầu, tham gia các hoạt động quân sự liên kết với Hoa Kỳ và các nước đồng minh khác. “Căng thẳng đang gia tăng ở châu Á-Thái Bình Dương. Tôi muốn gửi một thông điệp tới thế giới về đóng góp tích cực của Nhật Bản cho hòa bình dựa trên sự hợp tác quốc tế”, ông Abe nói, theo hãng tin Kyodo.
Trong một diễn biến liên quan, hai ngày trước, trong bài phát biểu về chính sách đối ngoại của Mỹ tại Học viện quân sự West Point, Tổng thống Mỹ Barack Obama cũng đề cao “hành động tập thể” của các đồng minh thay cho việc Hoa Kỳ đơn phương can dự vào các điểm nóng trên thế giới; có nghĩa là Hoa Kỳ kỳ vọng từ nay các đồng minh của Mỹ sẽ giữ vai trò an ninh lớn hơn. Trong những vấn đề không đe dọa trực tiếp tới quyền lợi của Mỹ, “chúng ta phải huy động các đồng minh và đối tác để cùng có một hành động tập thể”, ông Obama nói.
Giới phân tích cho rằng, chính sách mới của Mỹ đã tạo điều kiện thuận lợi để Nhật Bản gia tăng vai trò về an ninh của mình ở khu vực Đông Á, nơi Trung Quốc đang đơn phương tiến hành các cuộc xâm lấn chủ quyền lãnh thổ của nhiều quốc gia khác, gây căng thẳng và mất ổn định mà cuộc đối đầu đang diễn ra giữa Trung Quốc và Việt Nam trên vùng biển quần đảo Hoàng Sa là trường hợp tiêu biểu.
Có nhiều phản ứng khác nhau trước quan điểm của Thủ tướng Shinzo Abe tại Đối thoại Shangri-La. Phái đoàn Trung Quốc do Thứ trưởng Bộ Ngoại giao Phó Oánh dẫn đầu cực lực lên án Nhật Bản và cho rằng, chính Nhật Bản chứ không phải Trung Quốc, mới là nhân tố đe dọa an ninh khu vực khi ông Abe cố gắng mở rộng giới hạn của hiến pháp Nhật Bản nhằm tăng cường lực lượng quân sự.
Các nước Đông Nam Á có xung đột về lãnh thổ với Trung Quốc ở Biển Đông thì ủng hộ Nhật Bản. “Chúng tôi chào mừng đóng góp của Nhật Bản trong việc nâng cao an ninh và ổn định của khu vực, kể cả kế hoạch của Nhật muốn giữ một vai trò lớn hơn về an ninh”, một quan chức quốc phòng cao cấp của Philippines nói với hãng tin Reuters.
Các nước Malaysia, Indonesia thì không muốn chọc giận Trung Quốc vì lo ngại tác động xấu tới quan hệ kinh tế, trong khi các nước nghèo và có quan hệ mật thiết với Bắc Kinh như Myanmar, Lào và Campuchia thì không muốn thể hiện sự ủng hộ Nhật Bản một cách rõ ràng, lộ liễu.

Đa dạng để có sức đề kháng







TS. Nguyễn Thị Hậu
(TBKTSG) - Nhiều nhà nghiên cứu lịch sử - văn hóa đã nhận định rằng, trong số các quốc gia ở Đông Nam Á, Việt Nam có thể coi là quốc gia chịu ảnh hưởng văn hóa Hán mạnh nhất. Tất nhiên sự hấp thụ văn hóa Trung Quốc của Việt Nam không giản đơn là kết quả của thời kỳ 1.000 năm “Bắc thuộc” hay là hệ quả tất yếu của giao lưu tự nhiên do gần gũi về địa lý “núi liền núi sông liền sông”. Trên thực tế, quá trình “tiếp biến văn hóa” diễn ra phức tạp hơn nhiều.
Trên đại thể, quá trình giao lưu giữa văn hóa Việt Nam và văn hóa Trung Quốc diễn ra trong một thời gian rất dài và chịu sự chi phối của tình thế chính trị nên luôn ở hai trạng thái: bị đồng hóa và chống đồng hóa, giao lưu tự nguyện và giao lưu cưỡng bức. Mức độ và cường độ của các trạng thái này khác nhau ở mỗi thời kỳ, mỗi giai đoạn lịch sử. Có thể thấy rằng những thành tựu của văn hóa Việt Nam có được từ sự giao lưu với văn hóa Trung Quốc chính là quá trình tiếp nhận và sáng tạo, chọn lọc những gì phù hợp, đồng thời sắp xếp lại những giá trị văn hóa theo quan niệm văn hóa bản địa. Vì vậy, có thể hiểu như là quá trình “Việt hóa” các yếu tố văn hóa Trung Quốc.
Nghiên cứu văn hóa Đông Nam Á, nhiều học giả đã nhận xét: Đông Nam Á = Hoa + Ấn, với hàm nghĩa phía Bắc Đông Nam Á chịu ảnh hưởng của văn hóa Trung Hoa còn phía Nam chịu ảnh hưởng văn hóa Ấn Độ. Điều này cũng đúng với Việt Nam. Ảnh hưởng của văn hóa Trung Quốc không đồng đều giữa các vùng lãnh thổ: phía Bắc “nặng” hơn, sâu hơn phía Nam, do 1.000 năm Bắc thuộc và chống Bắc thuộc, từ sau thế kỷ 10 sự mô phỏng mô hình nhà nước Trung Hoa được các triều đại nhà nước quân chủ Đại Việt đẩy mạnh, thể chế các triều đại phong kiến Đại Việt xây dựng theo “hình mẫu” của Trung Quốc - một quốc gia có nền văn minh vào loại sớm và lớn của thế giới.
Trong khi đó, khu vực phía Nam từ thế kỷ 15 trở về trước, với nhà nước Chăm Pa (khu vực miền Trung), nhà nước Phù Nam (một phần ở Nam bộ) chịu ảnh hưởng của văn hóa và thể chế nhà nước Ấn Độ lâu dài và sâu sắc hơn, giống như nhiều quốc gia khác ở Đông Nam Á. Sự ảnh hưởng này nhạt dần rồi mất đi khi nhà nước “vương quyền kết hợp với thần quyền” kiểu Ấn Độ không còn tồn tại, văn hóa khu vực này trở về với các yếu tố văn hóa truyền thống của Đông Nam Á.
Do hoàn cảnh lịch sử mà sự ảnh hưởng của văn hóa Trung Quốc đối với 54 tộc người của quốc gia Việt Nam cũng khác nhau, trong đó người Việt (Kinh) thể hiện sự tiếp biến với văn hóa Trung Quốc tuy chỉ là “lớp phủ bên ngoài” nhưng khá dày, như nhiều nhà nghiên cứu đã minh chứng. Việc giao lưu với văn hóa Trung Quốc của người Việt (Kinh) diễn ra trong một thời kỳ dài khoảng 2.000 năm vừa hòa bình vừa chiến tranh, khởi nghĩa chống lại sự xâm lược của các triều đại phong kiến phương Bắc. Từ thế kỷ 15, cuộc “Nam tiến” của chúa Nguyễn rồi Triều Nguyễn trong đó người Việt (Kinh) là chủ thể, văn hóa của các tộc người phía Nam vốn chịu nhiều ảnh hưởng của văn hóa Ấn Độ dần dần được phủ một lớp văn hóa Việt (Kinh), một cách tự nhiên do sự cộng cư của/với người Việt. Sau “500 năm như thế” ảnh hưởng của văn hóa Trung Quốc ở vùng đất phía Nam vẫn mỏng hơn so với phía Bắc, văn hóa các tộc người phía Nam luôn là sự hòa trộn những yếu tố văn hóa dân gian bản địa và sự cởi mở “không từ chối” tiếp nhận những yếu tố văn hóa khác, mặc dù có thể nhận thấy văn hóa (người) Việt vẫn là chủ đạo.
Ngoài ra, lưu dân người Việt và người Hoa di cư xuống phía Nam thời các chúa Nguyễn đã mang theo nhiều yếu tố văn hóa truyền thống. Phần lớn là nông dân, thương nhân, thợ thủ công, số ít là tầng lớp quan lại người Hoa “phản Thanh phục Minh”, vì vậy, những yếu tố văn hóa dân gian Việt, Hoa được duy trì trong làm ăn, trong đời sống dân thường nên dễ dàng giao hòa với văn hóa Chăm, Khmer và các tộc người khác, góp phần tạo nên bản sắc văn hóa Nam bộ. Văn hóa Đại Việt ở phía Nam (của các chúa Nguyễn) là sự hòa hợp của các nền văn hóa Việt - Chăm - Hoa nên phần nào thoát khỏi tư tưởng coi mô thức văn hóa Trung Hoa là “chuẩn mực”.
Theo chiều dài lịch sử và chiều rộng của lãnh thổ, có thể hình dung nền văn hóa Việt Nam như một “cơ thể sống” mà văn hóa của những tộc người những vùng miền qua nhiều giai đoạn lịch sử trở thành hệ thống mạch máu nuôi sống nền văn hóa một cách mạnh khỏe để có thể chống lại và vô hiệu hóa những “virus văn hóa lạ”, không phù hợp . Quá trình tiếp nhận (những) yếu tố văn hóa “ngoại sinh” cũng giống như việc tiêm chủng “vaccin” làm tăng sức đề kháng của văn hóa dân tộc. Để duy trì sức mạnh của văn hóa dân tộc cần thiết phải “giữ gìn và phát huy bản sắc” đồng thời phát huy được tính đa dạng vốn có của các cộng đồng người, các vùng miền, sự phong phú của từng cá nhân. Đó là chủ thể sáng tạo ra văn hóa dù cộng đồng hay cá nhân là tộc người đa số hay thiểu số, nhờ vậy cho đến nay nền tảng xã hội Việt Nam vẫn là các giá trị, truyền thống, tập quán văn hóa bản địa, những yếu tố quan trọng định hình nên bản sắc dân tộc Việt Nam.
Không thể phủ nhận những giá trị tích cực mà văn hóa Trung Quốc đem đến cho văn hóa Việt Nam trong mỗi giai đoạn lịch sử khác nhau. Tuy nhiên, một nền văn hóa mà hàng trăm năm chỉ có một “hình mẫu”, một “chuẩn mực” trong thế giới chuyển biến và rộng mở từng ngày thì không tránh khỏi sự trì trệ, lạc hậu, chưa kể là “hình mẫu” đó ngày nay cũng bộc lộ quá nhiều nhược điểm - như cuốn sách Người Trung Quốc xấu lậu nổi tiếng của nhà văn Bách Dương đã vạch ra. Mặt khác, thừa nhận tính đa dạng của văn hóa truyền thống cũng cần công nhận sự đa dạng của văn hóa đương đại để tránh được sự “độc quyền văn hóa” trong một quốc gia đa tộc người, đồng thời cũng hạn chế sự “độc quyền” tiếp nhận một loại “vaccin văn hóa” nào đó. Khi biết tiếp nhận thêm nhiều hình mẫu chuẩn mực mới thì văn hóa luôn được sáng tạo và phát triển, hành trang mang tới tương lai là những di sản văn hóa thực sự quý giá chứ không chỉ là những mảnh vụn bộn bề của quá khứ.